Chap 97: C96
Đợi hai người kia rời khỏi hẻm nhỏ, Tống Yến mới chậm rãi đi ra, dựa theo ký ức mà tìm tòi trong kho hàng, lấy ra tấm lệnh bài ngẫu nhiên nhặt được trong Ôn Lĩnh ở đại lục Hạo Miểu kia.
Lệnh bài chỉ to bằng nửa bàn tay, có màu nâu đậm, được khắc từ một loại gỗ thượng hạng, đường nét trên lệnh bài khá tinh tế, hoa văn được điêu khắc cực kỳ tỉ mỉ, chính giữa có khắc một chữ “Tô” màu vàng, dưới ánh mặt trời hiện lên ánh kim.
Bốn bề vắng lặng, hệ thống trong đầu không nhịn được mà lên tiếng dò hỏi.
【 Kí chủ, ngài muốn lẻn vào Tô phủ? 】
Tống Yến như có điều suy nghĩ nhìn lệnh bài trong tay: “Đây thực ra là một cơ hội.”
Dù trước mắt vẫn không đánh lại Tô Thừa, nhưng nếu có thể tìm hiểu được một hai khuyết điểm của gã, chuyến đi này cũng coi như đáng giá.
Rời hẻm nhỏ, Tống Yến về tới tửu lâu, Phù Trần đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế dài chờ y, Thẩm Túc Chi thấy y trở về thì cụp mắt, hàng mi như lông quạ hơi run rẩy, âm thanh giống hệt như bình thường: “Vừa rồi sư tôn vội vàng như thế, là có chuyện gì xảy ra?”
Tống Yến sững sờ, nhạy bén nhận ra cảm xúc Thẩm Túc Chi có gì đó không đúng, lại nhớ tới lúc nãy y chỉ nói một câu “trông chừng nhóc con” rồi lập tức biến mất, trong lòng nhất thời vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, giải thích: “Đó là tình huống khẩn cấp, ta thấy Tô Nhược vội vàng ra khỏi phủ, không kịp nói rõ đã rời đi, là lỗi của ta.”
“Sư tôn làm sai chỗ nào?” Thẩm Túc Chi rót cho Phù Trần một chén nước, nhấc mắt nhìn về phía Tống Yến, “Đệ tử cũng không trách cứ sư tôn, đệ tử chỉ là cảm thấy mình quá mức vô dụng, chuyện gì cũng không giúp được, thậm chí có lúc còn cần người tới cứu ta. Nghĩ đến những thứ này, lập tức cảm thấy rất thất bại.”
“Nhưng giữa ngươi và ta vốn không cần lời khách sáo như vậy.” Tống Yến dừng một chút, lại nói, “Hơn nữa, giữa chúng ta cũng không có chuyện ai nhất định phải bảo vệ ai, ngươi có chuyện, ta cứu ngươi là chuyện hết sức bình thường. Nếu sau này ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ngươi nhất định cũng sẽ dốc toàn lực tới cứu ta, không phải sao?”
“Sư tôn không thể nào gặp chuyện được.” Thẩm Túc Chi không chút nghĩ ngợi đã lập tức phủ nhận.
“Hiện giờ Tô Thừa vẫn còn là một tai họa ngầm lớn nhất, thực lực gã mạnh mẽ, còn có quái vật khổng lồ như Tô gia chống lưng, chúng ta không thể có nửa bước sai lầm, một khi gã tìm được cơ hội vươn mình, thì sẽ chết không có chỗ chôn.”
“Sư tôn nói vậy là đã có biện pháp?” Trong lòng Thẩm Túc Chi nảy ra một dự cảm xấu.
“Đúng là có một biện pháp.” Tống Yến vung tay lên, ngăn cách toàn bộ ồn ào xung quanh, đồng thời cũng không cho người khác dò xét, mới nói, “Vừa rồi Tam trưởng lão Tô gia lén gặp Tô Nhược, muốn xúi giục nàng đối phó Tô Thừa, vươn mình trở thành chủ nhân Tô gia.”
“Tam trưởng lão này thực sự là tính toán thật hay.” Thẩm Túc Chi nhíu mày, trong mắt vốn u ám tràn ngập vẻ khinh thường, “Thực lực Tô Nhược thấp kém, nếu Tô gia thật sự rơi vào trong tay Tô Nhược, địa vị chắc chắn sẽ xuống dốc không phanh, chẳng phải ả sẽ bị Tam trưởng lão khống chế cả đời? Lúc Tô Thừa làm gia chủ Tô gia còn có thể cho Tô Nhược tài nguyên tốt, để ả tu luyện cho nhanh, nếu thực sự trở thành con rối của Tam trưởng lão, ngày tháng sau này hẳn là sẽ rất khổ sở.”
Bình luận