Chap 95: C94
Đây là… Khí Linh?!
Trong âm thanh non nớt kia mang theo chút căng thẳng khó nhận ra, như là đang thăm dò phản ứng của Tống Yến.
Tống Yến bật cười.
Phù Trần kiếm từ trước tới nay vẫn có linh trí của mình, khá thân mật với y, bây giờ đã trải qua rất nhiều khó khăn vất vả mới tu ra Khí Linh, tất nhiên lúc đối mặt với Tống Yến vẫn vô cùng bồn chồn.
Tống Yến dịu dàng dò hỏi: “Là Phù Trần sao?”
“Là… Là ta.” Khí Linh nhỏ giọng trả lời, “Chủ nhân, ta vẫn chưa hóa thành hình người, chỉ là có được ý thức nhân loại trước, tới nói chuyện với người là bởi ta cần người cùng tu luyện, giúp ta hoá hình, có… có được không?”
“Tất nhiên là được.” Trong lòng Tống Yến tràn đầy yêu thương với Phù Trần kiếm. Y đã sớm mong ngóng Phù Trần kiếm có thể tu ra Khí Linh của nó, hiện nay có thể giúp đỡ, Tống Yến cầu còn không được, “Cần ta làm thế nào?”
Trong giọng Phù Trần kiếm lộ ra vài tia vui sướng: “Người chỉ cần không bài xích linh lực của ta, dẫn nó vào trong cơ thể người là được rồi á.”
Tống Yến dựa theo lời Phù Trần kiếm đã nói, không bài xích một luồng linh lực nhỏ bé kia, mà dẫn nó tiến vào kinh mạch của mình, đúng như dự đoán, y cảm thấy một tia liên hệ vi diệu cùng Phù Trần kiếm.
Vừa tu luyện là ở trong phòng luyện công của Tùy Viễn Sơn một ngày một đêm, cho đến buổi trưa ngày thứ hai mới kết thúc.
Tùy Viễn Sơn cùng Thẩm Túc Chi đang ở sảnh trước uống trà, Thẩm Túc Chi nhấc một chén Bích Loa Xuân mà Tùy Viễn Sơn pha, uống một hơi cạn sạch, lập tức nhíu mày, trong đôi mắt đào hoa tràn đầy ghét bỏ: “Trà gì đây, khó uống chết rồi.”
Tùy Viễn Sơn liếc hắn một cái, lành lạnh nói: “Là Bích Loa Xuân sư phụ ngươi yêu nhất.”
Tay đặt chén trà xuống của Thẩm Túc Chi khựng lại, sau đó cực kỳ tự nhiên cầm lấy ấm trà rót thêm cho mình một chén, đặt ở bên môi thổi thổi, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
Chậc, sao sư tôn lại thích uống loại trà đắng như thế này.
Thẩm Túc Chi đau khổ thù hận mà nhìn chén trà của mình, lại uống thêm một ngụm.
Vừa lúc này, phòng luyện công cùng phòng luyện khí đồng thời truyền đến động tĩnh.
Ánh sáng trắng phóng lên trời, trong đó xen lẫn một lượng lớn hào quang màu vàng, nháy mắt bao phủ toàn bộ Lưu Vân Tông. Tông chủ nhận ra cỗ khí tức cường đại mà đặc thù này, nhất thời kinh ngạc nhìn về phía tiểu viện của Tùy Viễn Sơn.
“Đây là… ?”
Cùng lúc đó, các vị cường giả Linh giới sôi nổi nhìn về phía Lưu Vân Tông, lẩm bẩm trong miệng: “Dị bảo giáng thế, e là Linh giới sắp có một phen biến cố lớn.”
Ngay cả Tô Thừa, lúc ánh sáng trắng trùng thiên cũng lập tức nhìn về phía Lưu Vân Tông.
Tô Nhược bên cạnh không rõ vì sao: “Phụ thân, ngài sao vậy?”
Bình luận