Chap 93: C92
Tống Yến đi theo cả một đường, nhìn bé gái lạch bạch chạy vào khách điếm, đi đến trước mặt tiểu nhị.
Trong tay hắn là một cái khăn lau, đang chà mặt bàn, thấy bé gái khóc lóc chạy vào, trên mặt vẫn chưa có phản ứng gì rõ ràng.
Đứa trẻ kéo vạt áo tiểu nhị: “Ca ca, anh mau đi xem bà một chút đi, mau tới cứu bà nội.”
Hầu bàn gạt tay bé gái ra, có chút buồn bực: “Em không thấy trong điếm nhiều khách à? Sao anh có thời gian được?”
Bé gái bị gạt tay đến mức lui về phía sau hai bước, nét mặt có chút ngây thơ, dường như không hiểu tại sao ca ca của mình lại hung ác như thế. Nàng cúi đầu nhìn bàn tay nho nhỏ của mình một chút, bẹp bẹp miệng, chảy nước mắt: “Ca ca, anh đẩy em làm gì, anh mau đi cứu bà nội, bà bị người ta đánh.”
Tiếng khóc của trẻ con hấp dẫn rất nhiều người trong điếm nhìn sang, sôi nổi đánh giá bọn họ, sắc mặt tiểu nhị trong nháy mắt đen kịt: “Khóc khóc khóc, cả ngày chỉ biết khóc! Đừng khóc trong điếm, nếu không anh sẽ bị phạt tiền, em cho rằng tranh đường với chong chóng bình thường hay chơi là từ nơi nào ra, không phải đều là anh kiếm ra à!”
Tiếng khóc đứa trẻ nhỏ xuống, thút tha thút thít rơi nước mắt, không dám phát ra âm thanh quá lớn.
Tiểu nhị nhíu mày: “Đừng khóc, tối anh về.”
“Nhưng tối thì chậm rồi.” Bé gái không nhịn được cãi lại, tức giận nói, “Anh không đến thì thôi, tự em cũng có thể cứu bà nội!”
Dứt lời, bé gái hung hăng trừng tiểu nhị một cái, vội vội vàng vàng chạy khỏi khách điếm.
Chong chóng của cô nhóc đã sớm bị giẫm nát bét, đám người kia vây quanh gian hàng của bà lão, nói không lựa lời mà nhục nhã chửi rủa, còn chủ sạp bình thường hay bày quán với bà lão lại đứng bên cạnh nhìn trò hay, thỉnh thoảng thêm mắm dặm muối vài câu.
Con đường to lớn, lại không có một người nguyện ý nói đỡ mấy câu cho bà.
Lúc bé gái đến trước sạp lập tức nhìn thấy bà nội mình bị ngã trên ván gỗ, thái dương bị rách, máu tươi chảy ròng, người xung quanh ai cũng chỉ chỉ trỏ trỏ, trên mặt toàn là châm chọc.
“Bà nội!” Bé gái ra sức chen vào đám đông, nước mắt đầy mặt chạy đến bên cạnh bà lão, muốn nâng bà dậy lại bị một chủ sạp nào đó kéo lại.
“Ôi chao? Con nhóc này, ngươi làm gì đấy?” Chủ sạp kia kéo cánh tay bé gái, giữa hai lông mày tràn đầy chất vấn, “Người ta đang giải quyết chuyện riêng, ngươi qua làm gì?”
Bên cạnh có người nhận ra bé gái: “Đây không phải là cháu gái bà Trần à? Sao ngươi lại tới chỗ này?”
Người túm bé gái trong nháy mắt buông tay, ghét bỏ nói: “Thì ra là cháu gái bà lão kia, đúng là xúi quẩy.”
Bé gái phẫn hận: “Chính là đám người các ngươi bắt nạt bà nội ta, các ngươi đều là người xấu!”
Người vừa chất vấn nàng bất mãn nói: “Con nhóc này, nói bậy bạ gì đó? Là bà nội ngươi không giao phí quầy hàng bị người ta dạy dỗ, liên quan gì đến chúng ta, đừng có nói lung tung!”
Bình luận