Chap 92: C91
“Kẽo kẹt” một tiếng, cửa phòng bị khép lại.
Tống Yến đứng cách cửa phòng không tới một tấc, sống mũi chỉ cách cánh cửa mấy phân, y cụp mắt trầm tư, nơi đáy mắt là cảm xúc mờ mịt không rõ.
“Hệ thống.”
【 Kí chủ, ta ở đây. 】
Nghe thấy âm thanh của hệ thống, sắc mặt Tống Yến mới có chút thả lỏng.
Tầng này của Thiên Địa Tháp, mục đích là để y lĩnh ngộ pháp tắc thời gian, nhưng cụ thể phải kích phát như thế nào thì hiện tại vẫn chưa biết, có lẽ khách điếm này chính là khâu mấu chốt nhất.
Nếu y nhớ không lầm, lúc vào khách điếm tiểu nhị nói là năm khối linh thạch một tối, nếu ở đây vẫn luôn là ban ngày, vậy chẳng phải là y có thể ở đến thiên hoang địa lão?
Tống Yến đang muốn quay người, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân rõ ràng không phải của tiểu nhị ở dưới lầu, người đó đến gần, lại dừng lại, ngay sau đó ghế tựa bằng gỗ bị lôi ra, ma sát với mặt đất phát ra tiếng vang chói tai.
Y theo bản năng mà thả nhẹ hô hấp.
Không biết qua bao lâu, giọng trẻ con nhỏ bé non nớt dưới lầu vang lên, xuyên qua khe cửa truyền vào tai Tống Yến, mơ hồ mang theo tiếng khóc nức nở.
“Ca ca, anh đi xem một cái đi, chỉ nhìn một cái thôi mà, mau cứu bà nội.”
“Trong điếm có khách.” Giọng tiểu nhị thản nhiên.
“Nhưng mà bà nội ——” Tiếng khóc của bé gái bỗng nhiên ngừng lại, “Anh chính là không muốn đi, khách khứa, làm ăn, có cái gì quan trọng bằng bà nội?!”
Tiểu nhị không hề trả lời.
Tống Yến đứng ở sau cửa, nghe thấy bé gái hu hu khóc một lát, hung hăng đẩy ghế, chạy ra ngoài.
Lầu một khách điếm lại khôi phục vắng lặng.
Tống Yến suy nghĩ một chút, tay vừa đụng tới cửa phòng, ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng nói bình bình không chút gợn sóng của tiểu nhị: “Khách quan, ngài có chuyện gì sao?”
Có một khoảnh khắc, Tống Yến đã cho là tiểu nhị đang nhìn y từ phía sau.
Động tác của y ngừng lại, sau đó bình tĩnh thu tay về, trả lời: “Không có chuyện gì.”
“À.” Tiểu nhị bình thản, “Có việc xin gọi ta.”
Tống Yến không trả lời, nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của tiểu nhị đang dần đi xa, trong lòng không khỏi sinh ra hoài nghi.
Vừa rồi y không nghe thấy có người đến gần, tiểu nhị kia làm sao có thể lặng yên không một tiếng động đi tới cửa phòng trong tình huống y không hề phát hiện?
Tống Yến lưu tâm, linh thức luôn chú ý động tĩnh trong khách điếm, nhưng trong này không biết là có thứ gì, liên tục ngăn cản y, cho nên linh thức chỉ có thể quanh quẩn trong gian phòng mình thuê.
Tĩnh tọa trong phòng một lát, Tống Yến cảm thấy tình trạng của mình về tới đỉnh cao, pháp tắc sinh tử lĩnh ngộ được ở Thiên Địa Tháp tầng thứ nhất mơ hồ tăng lên, nhưng nếu muốn tiến thêm một bước thì có chút khó. Ngoài ra, còn có một thứ khác như ẩn như hiện, dường như có lớp bình phong mỏng manh, khiến y không thể lĩnh ngộ được, nửa bước khó tiến.
Bình luận