Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 90: C89

Sau khi rời khỏi Khúc Du phường, Thẩm Túc Chi đưa một chồng thoại bản trên tay cho Tống Yến, nhìn y cất vào trong Băng trạc rồi mới hỏi: “Sư tôn, người thật sự yêu thích chuyện xưa này?”

Trước kia hắn chưa bao giờ phát hiện Tống Yến là người thích xem thoại bản.

Ai ngờ Tống Yến lại lắc đầu: “Ta chỉ muốn chứng minh một chuyện thôi, nhưng đáng tiếc, không có kết quả.”

Thấy thế, Thẩm Túc Chi cũng không hỏi nữa, chỉ nói: “Không sao, một thời gian nữa đệ tử sẽ cùng người quay lại Khúc Du phường một chuyến.”

“Được.” Tống Yến không quá để trong lòng, bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn đang chờ y.

Đó chính là tu luyện.

Theo những gì Thẩm Túc Chi từng nói, hắn lĩnh ngộ pháp tắc thời gian, nhưng hắn mới đột phá Đại thừa kỳ không lâu, lực lượng pháp tắc lĩnh ngộ được vẫn còn rất ít, chỉ có thể tác động lên thời gian của một số vật chết, những việc nhỏ như khiến cho lọ hoa vỡ nát trở lại trạng thái ban đầu.

Nếu là pháp tắc Đại Thừa(*), khiến cả Linh giới quay về quá khứ cũng không phải việc gì khó.

(*) Tui nghĩ chỗ này tác giả có sai sót gì đó, vì ở Linh giới thì Đại Thừa kỳ nhan nhản ngoài đường mà có thấy ai làm được gì đâu. Nên tui nghĩ chỗ này phải là Trăn Hóa hoặc Đăng Tiên cảnh rồi. Cũng có thể là tui sai vì chỉ có nhân vật chính mới lĩnh ngộ pháp tắc chăng? :”)

Tiếp đó, hai người đi trên phi hành khí, đi tới Lưu Vân Tông.

Nhưng lần này, là Tùy Viễn Sơn tự mình ra đón Tống Yến.

Trước cổng vào hùng vĩ cao lớn của Lưu Vân Tông, một người mặc trường bào xanh lam đứng cạnh tấm bia đá uy nghiêm, nhìn thấy thân ảnh Tống Yến, trong đôi mắt phượng đẹp đẽ chất chứa một chút ý cười: “Phù Hoa, đã lâu không gặp.”

Không cần phải nói cảm ơn, thiên ngôn vạn ngữ, để ở trong lòng.

Nhờ có Tống Yến, hắn mới có thể trở lại Linh giới, trở lại bên người mà hắn quan tâm.

Tùy Viễn Sơn nhìn sang Thẩm Túc Chi bên cạnh y, lập tức lộ ra nụ cười hiểu rõ: “Xem ra lúc trước ta đoán không sai nhỉ. Hai người các ngươi đi theo ta, Phù Hoa, chúng ta đã lâu không gặp, ngươi chắc chắn có rất nhiều chuyện muốn hỏi.”

Dường như đã biết Tống Yến muốn hỏi cái gì, trên đường dẫn người vào nội môn Lưu Vân Tông, Tùy Viễn Sơn nói từng chuyện lại từng chuyện: “Sau khi ngươi phi thăng, đại lục Hạo Miểu vẫn luôn lan truyền mấy truyền thuyết liên quan đến ngươi, bậc cửa Nhạc Hoa Tông cũng sắp bị những người kia đạp hỏng.

Hắn đưa hai người Tống Yến cùng Thẩm Túc Chi tới một toà viện nhỏ u tĩnh lại thanh nhã, đẩy cánh cửa gỗ, một cỗ hương trà thơm ngát từ bên trong truyền ra.

Nghe thấy tiếng cửa gỗ kẽo kẹt, Vân Mộc từ trong nhà ló đầu ra, trạng thái lười biếng lúc trước đã lặn mất tăm, trên mặt là nụ cười thỏa mãn: “Tống đạo hữu tới rồi, đúng lúc lắm. Viễn Sơn nói cho ta ngươi thích nhất là Bích Loa Xuân, ta vừa pha một bình, lại đây thử đi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...