Chap 88: C87
“Đã qua một thời gian, người từ những tông môn khác vẫn liên tục mang lễ đến đây sao?” Trong tay Nguyên Minh Tử cầm bình nước, hắn vừa tưới cho đám hoa cỏ yêu thích vừa thở dài, “Phù Hoa sư thúc của ngươi rời khỏi tông môn lâu như vậy, một chút tin tức cũng không có.”
Lâm Trọng nhịn cười, đáp lại nói: “Sư thúc là người đầu tiên phi thăng của đại lục Hạo Miểu suốt gần ngàn năm nay, những tông môn kia biết được việc này, lập tức như sói đói thấy thịt mà dồn dập tới cửa, ai cũng muốn biết phương pháp tu luyện của Phù Hoa sư thúc.”
Nói đến việc phi thăng của Tống Yến, trên mặt Nguyên Minh Tử lộ ra vẻ tự hào: “Thiên phú của Phù Hoa sư thúc ngươi từ trước giờ vẫn luôn tuyệt đỉnh, nếu có, ta tất nhiên cũng nguyện ý nói phương pháp cho mọi người để ai cũng có thể phi thăng. Nhưng phương pháp phi thăng hoàn toàn là do sư thúc ngươi tự mình nghiên cứu ra, thiên phú y trác tuyệt, lại chịu khắc khổ, lúc này mới có thể đột phá Đại Thừa, huống hồ trong đó thiên phú đã chiếm hơn nửa.”
Lâm Trọng rất tán thành: “Nếu không thì sư phụ ngài cũng sẽ không đến giờ vẫn chưa phi thăng.”
Nguyên Minh Tử thổi râu trừng mắt: “Tiểu tử ngươi cánh cứng rồi, dám bố trí sư phụ ngươi.”
Lâm Trọng rụt cổ, vừa định nói gì lại đột nhiên sững sờ, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên không trung.
Ở nơi mắt thường không thể nhìn thấy, linh khí nồng nặc mãnh liệt tràn vào mỗi một góc của đại lục Hạo Miểu, chảy vào trong cơ thể mỗi tu sĩ.
Tu sĩ trên đại lục lúc này đều không hẹn mà cùng dừng lại chuyện dang dở, cùng nhau ngẩng đầu nhìn trời, thậm chí còn có người trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, tu luyện tại chỗ.
Ở ngoại môn Nhạc Hoa Tông, Trần Trần cảm nhận được linh khí chảy vào trong cơ thể, kiếm trong tay keng một tiếng rơi xuống đất, viền mắt lập tức nóng lên: “Là chân quân, chân quân đã thành công phá vỡ kết giới.”
Cảnh tượng như vậy xuất hiện ở rất nhiều nơi trên đại lục Hạo Miểu, mà đối tượng được bàn luận, Tống Yến lại đang phải đối đầu với lửa giận của Tô Thừa.
Tuy rằng y cũng không ngại.
Tay cầm kiếm của Tô Thừa nổi gân xanh, một đòn không trúng, muốn động thủ thêm lần nữa thì rất khó. Đám người kia đã sớm bất mãn Tô gia, giờ lại bắt được nhược điểm của gã, tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tay, càng sẽ không trơ mắt nhìn hai cái “chứng cứ” này chịu chết.
Có trách thì chỉ trách gã quá mức sơ suất.
Nhưng nếu… một lưới bắt hết tất cả đám người này thì sao?
Khuôn mặt Tô Thừa xẹt qua một tia tàn nhẫn, nếu đám người biết chân tướng đều chết hết ở đây, sau đó gã lại tùy tiện bịa ra lý do, đẩy hết trách nhiệm lên đầu Thiên Đạo, thì không chỉ không có ai nhận ra bộ mặt thật của gã, mà hình tượng Thiên Đạo trong lòng tu sĩ Linh giới nhất định sẽ càng thêm bất kham.
Có thể còn có thêm người ủng hộ, để gã càng tiến gần tới địa vị chủ nhân Linh giới.
Lầm bầm chú ngữ phức tạp trong miệng, bàn tay Tô Thừa ẩn dưới ống tay áo nhanh chóng tạo pháp quyết, mọi người cũng không phát hiện cách đó không xa có một tầng kết giới trong suốt đang âm thầm dựng lên.
Bình luận