Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 87: C86

Chóp mũi quanh quẩn mùi hương thoang thoảng, âm thanh mang chút lo âu chỉ thuộc về Thẩm Túc Chi truyền vào tai, Tống Yến dựa lưng vào một lồng ngực ấm áp, có chút hoảng hốt.

Từ góc độ này, thậm chí còn có thể nhìn thấy hầu kết đang lên xuống của Thẩm Túc Chi.

Cánh tay cầm kiếm của Tô Thừa dừng lại một lát, trong mắt lộ ra kinh ngạc: “Sao ngươi lại ở đây?”

Không phải hắn đang ở ngọn núi kia, trên đài cao với Tô Nhược sao?

Vừa lúc này, Tô Nhược cũng đuổi đến hiện trường, quần áo không kịp đổi, hỉ phục màu đỏ thướt tha dính chút bùn, sắc mặt hơi đỏ lên, thoạt nhìn rất lo lắng vì Tô Thừa.

“Phụ thân!” Tô Nhược trong tay nắm một người, vội vàng đến trước mặt gã, lại thuận theo ánh mắt Tô Thừa và mọi người nhìn sang, nhất thời sững sờ tại chỗ.

Nàng nhìn người bên cạnh mình, lại nhìn Thẩm Túc Chi đang ôm lấy Tống Yến, kinh ngạc trợn to hai mắt, không thể tin mà xem lại vài lần.

“Thẩm sư huynh?” Tô Nhược mờ mịt, “Rốt cục trong các ngươi ai mới là Thẩm sư huynh?”

Hai người trước mặt có bộ dáng giống hệt nhau, người bên cạnh vừa mới kết đạo lữ với mình, vậy người kia là từ nơi nào nhảy ra?

Nàng như cầu viện mà nhìn Tô Thừa.

Thấy tình huống này, sao Tô Thừa không nhận ra mình bị đùa bỡn cho được, gã nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng cố nén tức giận hỏi: “Thẩm Túc Chi, ngươi che giấu bản tôn cùng các vị khách mời như thế nào?”

Thẩm Túc Chi nhẹ nhàng đỡ Tống Yến đứng lên, nghe Tô Thừa hỏi, đôi môi nhạt màu khẽ cong lên, tươi cười thậm chí có chút khinh miệt: “Không phải tôn thượng tự xưng là người đệ nhất Linh giới sao, chút trò vặt ấy của ta cũng không nhìn ra?”

Sắc mặt Tô Thừa nhất thời tối đi, âm u thâm trầm.

Thẩm Túc Chi lười nói nhiều với gã, một tay ôm lấy Tống Yến, một tay khác tùy tiện chỉ lên người trông giống hệt hắn đang đứng bên cạnh Tô Nhược.

Bạch quang chợt lóe, người kia từ lớn biến nhỏ, cuối cùng trở thành một con chim loan đỏ rực, đôi mắt nhỏ như viên đậu mờ mịt nhìn xung quanh, vỗ vỗ cánh bay đi.

Lần này không chỉ Tô Nhược, mà ngay cả Tô Thừa cũng ngây ngẩn cả người, gã nhìn chằm chằm bóng dáng chim loan một lát, đột nhiên đưa tay ra, một nguồn sức mạnh cường đại túm lấy chim loan còn chưa bay xa về trong tay gã.

Chim loan ra sức vỗ cánh, cần cổ thon dài lại bị người nắm chặt, đôi mắt như đậu xanh vì sợ hãi mà mở to hơn một vòng, mỏ nhỏ phát ra tiếng kêu cứu.

Tô Thừa ghét bỏ nhíu mày lại, dường như gã ngại chim loan trong tay quá ầm ĩ, hơi dùng sức, chim loan đang phát ra tiếng kêu to thê thảm lập tức im bặt, đầu mềm oặt rũ xuống một bên.

Tô Thừa buông tay ra, chim loan rơi phịch xuống mặt đất.

Thẩm Túc Chi châm biếm nói: “Tôn thượng cũng thật là bạc tình, chim loan này nói thế nào cũng đã bái thiên địa với Tô tiểu thư, không chừng chờ mấy trăm năm nữa là có thể tu luyện thành người, ngài làm như vậy chẳng phải là phá huỷ nhân duyên của Tô tiểu thư sao?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...