Chap 82: C81
Trong căn phòng hoa lệ rộng rãi, một nén đàn hương đang âm ỉ cháy, thứ mùi nồng nặc gay mũi tràn ngập cả gian phòng, khói hương màu xám trắng lẳng lặng vờn quanh, lại tiêu tan vào không trung.
Thanh niên thân mặc hồng sam, đai lưng tùy ý buộc lỏng, lộ ra một mảng nhỏ nơi lồng ngực trắng như tuyết, trên bàn gỗ tử đàn trước mặt hắn bày đầy món ngon đa dạng phong phú, nhưng trên mặt hắn lại tràn đầy u ám, như hận không thể lật tung cái bàn này.
“Cộc cộc cộc.”
Cánh cửa bị gõ vang.
Thẩm Túc Chi liếc nó một cái, kéo lại vạt áo của mình cho ngay ngắn, ngữ khí lạnh như băng: “Vào đi.”
Cửa kẹt một tiếng bị đẩy ra, một người dung mạo tuyệt thế xuất hiện, mỹ nhân nhẹ nhàng đóng cửa lại, nhu thuận đi tới chỗ hắn, nhẹ giọng gọi “Đại sư huynh”, khuôn mặt quyến rũ động lòng người, trong giọng lại có chút xấu hổ.
Nghe vậy, Thẩm Túc Chi lộ ra vẻ chán ghét, châm chọc nói: “Bản tọa hèn mọn, không đảm đương nổi một tiếng sư huynh của Tô tiểu thư.”
Tô Nhược nhất thời có chút bi thương: “Thẩm sư huynh, dù thế nào chúng ta cũng từng là sư huynh muội, huynh cần phải tuyệt tình như thế sao?”
Thẩm Túc Chi lạnh lùng nói: “Bản tọa đã nói từ trước, sư tôn từ đầu đến cuối chỉ có một đệ tử là bản tọa, ngươi với ta là sư huynh muội gì chứ, muốn làm sư muội của bản tọa, ngươi cũng xứng?”
Nghe thấy lời nói không chút lưu tình của Thẩm Túc Chi, Tô Nhược cũng không giận, chỉ ngồi đối diện hắn: “Kể cả như vậy, Thẩm sư huynh, huynh chắc cũng biết rõ, hiện giờ huynh đang ở Tô gia, đang ở nhà ta.”
“Vậy thì sao?”
Tô Nhược như nhớ tới chuyện gì thú vị, trên gương mặt xinh đẹp lộ ra ý cười, nàng tủm tỉm nói: “Thẩm sư huynh, nơi này là Tô gia, mà thân phận của huynh bây giờ chính là đạo lữ tương lai của ta. Phụ thân ta chính là chủ nhân Linh giới, là người có thực lực cường đại nhất, dù huynh ngàn vạn lần không muốn, huynh cũng chỉ có thể, và cũng sẽ là đạo lữ của Tô Nhược ta.”
Nghe thấy lời ấy, Thẩm Túc Chi đột nhiên trầm mặt, một đạo linh quang lập tức áp sát Tô Nhược, cách mi tâm nàng một tấc mới miễn cưỡng dừng lại, Tô Nhược lại không thèm tránh, vẫn cười tủm tỉm nhìn Thẩm Túc Chi.
“Không một ai có thể ép bản tọa làm chuyện bản tọa không muốn.” Ánh mắt sắc bén của hắn dừng lại trên mặt Tô Nhược, “Bất kể là ai, cũng không thể.”
“Thẩm sư huynh.” Tô Nhược rất khó hiểu, đôi mày lá liễu nhẹ nhàng chau lại, “Ta ở đại lục Hạo Miểu nhiều năm như vậy, chưa từng nghe nói huynh có người trong lòng, nhưng vẫn luôn có chút đồn đãi vớ vẩn, chẳng lẽ huynh thật sự đã thích người nào?”
“Sao có thể?” Thẩm Túc Chi buột miệng thốt lên, dứt lời lại lập tức ngẩn ra, trong đầu xuất hiện gương mặt thanh lãnh lạnh nhạt của Tống Yến.
Sư tôn…
Hắn thích… sư tôn… sao?
“Nếu Thẩm sư huynh không có người trong lòng, vì sao không thể cân nhắc tới ta?” Tô Nhược không cam lòng, “Về dung mạo, dù là đại lục Hạo Miểu hay là Linh giới, Tô Nhược ta đều đứng đầu, về thực lực, dù ta chưa đột phá Đại Thừa kỳ, nhưng cũng chỉ còn kém một bước, về thân phận hay địa vị, phụ thân ta chính là chủ nhân Linh giới, ta có điểm nào không xứng với huynh?”
Bình luận