Chap 9: C8
*) Nguyên văn là 环环相扣 – hoàn hoàn tương khấu. Hoàn ở đây là vòng ngọc, ý chỉ những cái vòng ngọc l*иg ghép vào nhau không tháo ra được, ý cả câu: dù đẹp nhưng mà rắc rối khó giải, tui thấy hình ảnh hay quá nên để giải nghĩa cho mọi người biết ÒvÓ.
Khí thế Nguyên Anh kỳ trong nháy mắt bộc phát ra, ép cho hai người ở đây đều không thở nổi.
Lý Tuân vừa mới tiến vào Trúc Cơ đại viên mãn, ngay cả Kim Đan cũng không phải, mồ hôi lạnh ứa ra, trong miệng đã có vị rỉ sắt nhàn nhạt. Tu vi Hạ Hi Hi còn thấp hơn, nàng vừa mới đột phá Trúc Cơ, trước uy áp Nguyên Anh thì khóe miệng đã chảy máu tươi, đứng cũng không vững.
Lý Tuân vội vàng đỡ lấy Hạ Hi Hi sắc mặt trắng bệch, nói xin lỗi: “Thẩm sư huynh đại nhân đại lượng, Hi Hi chỉ là tiểu cô nương thiên chân vô tà, nàng chỉ là quá yêu thích Chiếu Ảnh kiếm, cho nên mới mất chừng mực. Nếu Chiếu Ảnh Kiếm là đồ vật tặng Tống chân quân, vậy sư huynh muội chúng ta sẽ không quấy rầy.”
Lý Tuân cùng Hạ Hi Hi vênh váo tự đắc mà đến, lại cố nén mặt mày xám xịt cắp mông chạy. Nhóm tán tu dưới lầu không có ai ném cho họ ánh mắt đồng tình, trái lại đều cảm thấy hả hê lòng người.
Giải quyết chuyện nhỏ này xong, Tống Yến cùng Thẩm Túc Chi cũng lên đường.
Tống Yến còn đang băn khoăn câu nói vừa rồi rằng Chiếu Ảnh kiếm là để tặng cho y của Thẩm Túc Chi, suốt đường không nói một lời.
Y thực sự không nghĩ ra, Thẩm Túc Chi tại sao lại muốn đưa cho y thanh kiếm mà mình ném 120 vạn linh thạch thượng phẩm qua cửa sổ để mua lại?
Hạ Hi Hi từng nói Phù Trần kiếm của y chính là bảo kiếm thế gian hiếm có, Chiếu Ảnh kiếm hoàn toàn không phải thứ có thể sánh được, đưa cho y cũng vô dụng.
Tống Yến nghĩ tới đây, trí tưởng tượng bắt đầu bay xa.
Tối hôm đó bọn họ không nghỉ ngơi, mà là đi suốt đêm đến Ô Vân thành. Lúc tới nơi, sắc trời vừa mới tảng sáng, ánh mặt trời bắt đầu chiếu sáng vạn vật. Trong Ô Vân thành sương mù lại dâng lên mờ mịt, tự dưng khiến người ta cảm thấy quái dị.
Vậy mà bách tính bình dân bên trong Ô Vân thành cũng không cảm thấy kỳ quái.
Địa thế nơi này xa xôi, người bình thường không tu luyện chiếm đa số, trên đường tụm năm tụm ba mấy tu sĩ cùng lắm là Luyện Khí kỳ, ngay cả Trúc Cơ cũng không có. Thảo nào họ không cảm thấy được chỗ bất ổn trong làn sương mù.
Chẳng qua xem xét mật độ sương mù mà nói, đối với người bình thường cũng không mấy ảnh hưởng. Việc cấp bách trước mắt là điều tra vụ việc của Quy Nhất Phái.
Nếu đã cùng Thẩm Túc Chi đến Ô Vân thành, y cũng không bày ra dáng vẻ sư tôn, tự mình nhảy xuống Phá Vân kiếm, bình ổn đứng trên mặt đất.
Tu chân giới có một cái quy định bất thành văn đó là cho dù là toà thành nào cũng không cho phép ngự kiếm, nên bọn họ dừng chân ở ngoài cửa thành.
Cửa thành cũng không có lính gác, bóng người thưa thớt, vào thành cũng chẳng có được mấy ai.
Nghĩ cũng phải, ác danh Quy Nhất Phái bây giờ lan truyền, trên danh nghĩa Ô Vân thành là thành trì do chúng che chở. Nhưng thực tế mọi người lại rõ ràng trong lòng, Quy Nhất Phái ở bề ngoài thì tượng trưng mà diệt trừ một vài Ma tu, miệng đầy nhân nghĩa đạo đức rồi mượn cớ chọn lựa đệ tử, hấp dẫn dân chúng báo danh. Mọi người vui mừng đi báo danh muốn bước lên con đường tu tiên, người được chọn lại chưa từng trở về nhà.
Bình luận