Chap 79: C78
Chuông gió ở cửa rung lên, báo hiệu có khách ghé thăm, âm thanh lanh lảnh vang vọng trong gian lò rèn nho nhỏ. Nam nhân trẻ tuổi trong tiệm nằm trên ghế, nghe thấy tiếng bước chân thì miễn cưỡng quay đầu lại, thấy rõ người tới lại mất hứng nằm bẹp xuống.
“Muốn cái gì? Cứ tùy ý nhìn xem.”
Thái độ không còn gì có thể qua loa hơn.
Tống Yến không nói gì, dạo quanh cửa hàng nhỏ hẹp một vòng, ánh mắt dừng lại trên giá bày Linh khí.
Dù mấy thứ kia thoạt nhìn chỉ là những nông cụ cùng binh khí đơn giản như trường kiếm cung tên các loại, nhưng nếu cẩn thận xem xét, không khó phát hiện những Linh khí này cái này cũng cực kỳ hoàn mỹ, ngay cả một chút tì vết cũng không tìm được.
Tống Yến cầm lấy một cây cung tiễn, trong tay còn có thể cảm nhận được linh khí nồng nặc tỏa ra từ Linh tinh nạm trên bề mặt cây cung.
Thấy Tống Yến cầm cung, nam nhân trẻ tuổi liếc qua bên này một cái, lại ngả đầu xuống: “Cung tiễn ba trăm linh thạch.”
Tống Yến đột nhiên lên tiếng: “Cho hỏi sửa chữa linh kiếm cần bao nhiêu linh thạch?”
Người trẻ tuổi lười biếng trả lời: “Hỏng đến mức nào? Ít thì mấy trăm, nhiều thì mấy ngàn hoặc là hơn vạn, chẳng qua bỏ ra mấy vạn linh thạch để sửa chữa thì không khuyến khích, ngươi nên mua một thanh mới thôi.”
“Vậy mời ngài nhìn thử một chút, nếu có thể sửa thì sửa, không được thì ta lại tới nơi khác hỏi xem.” Trong tay Tống Yến xuất hiện một thanh trường kiếm xám xịt, trên thân kiếm như bị một lớp bụi phủ kín, ảm đạm tối tăm, lưỡi kiếm còn có thật nhiều lỗ nhỏ, thoạt nhìn cực kỳ tàn tạ rách nát.
Người trẻ tuổi kia tiếp nhận trường kiếm, kinh ngạc nhìn Tống Yến một cái, hiển nhiên nhận ra đây là một thanh kiếm tốt cực kỳ quý hiếm: “Không sửa được.”
Người trẻ tuổi chỉ nhìn mấy lần, lại ném Phù Trần kiếm về cho y: “Kiếm tốt như vậy, đáng tiếc, hỏng quá nghiêm trọng, tiền sửa chữa cũng đủ để đúc thanh khác rồi.”
Tống Yến mím môi, trên gương mặt thanh lãnh tựa tuyết cũng không lộ ra biểu tình thất vọng, lễ phép nói: “Đa tạ, thanh kiếm này có ý nghĩa cực kỳ đặc biệt với ta, dù giá cao đến đâu, ta cũng phải sửa lại nó cho tốt.”
Người trẻ tuổi nhún nhún vai: “Chúc ngươi may mắn.”
Tống Yến khẽ gật đầu, để Phù Trần kiếm vào trong túi Càn Khôn. Y không vững tay, một bình đan dược rơi khỏi ống tay áo, lộc cộc lộc cộc lăn tới bên chân người trẻ tuổi.
“Làm phiền ngài.” Bình đan dược kia y đã dùng lúc trị thương ở nhà Lâm Tu Viễn, ngại phiền phức nên vẫn chưa để lại vào kho hàng.
Người trẻ tuổi không nói gì, khom lưng nhặt bình sứ trên mặt đất thay y. Trong giây lát cầm lấy, biểu tình người nọ lập tức trở nên kinh ngạc, hắn nắm chặt chiếc bình, ngồi dậy, đôi mắt sắc bén nhìn về phía Tống Yến.
“Đan dược này, ngươi lấy từ đâu ra?” Nếu nghe kỹ có thể nhận ra chút run rẩy nhẹ nhàng trong giọng hắn.
Tống Yến có chút kỳ quái: “Vật ấy là bạn tốt của tại hạ tặng cho.”
Bình luận