Chap 77: C76
Tống Yến phi thăng được một ngày.
Đề tài bàn tán trà dư tửu hậu sôi nổi nhất của người trên đại lục Hạo Miểu vẫn là Phù Hoa chân quân không hổ là đệ nhất Tu chân giới, tu vi cao thâm như vậy, có thể vượt qua chín chín tám mốt đạo lôi kiếp trong truyền thuyết, những tông môn khác đồng loạt chuẩn bị quà mừng, địa vị đệ nhất đại tông môn của Nhạc Hoa Tông sợ là trong vòng trăm năm nữa sẽ không thể lay động. Nhưng trong lúc bọn họ đàm luận, trên đỉnh Nhạc Hoa Tông lại có kiếp vân đen kịt lặng lẽ tụ lại.
Vẫn là đỉnh Phù Trần Phong, nhưng lần này lại chẳng mấy người để ý, chỉ có các đệ tử Nhạc Hoa Tông nhạy bén mới nhận ra có mây đen đang tới.
Các đệ tử đều có chút nghi hoặc.
Nguyên Minh Tử được đệ tử bẩm báo, bỏ xuống đồ vật trong tay, đích thân ra ngoài nhìn xem.
Tống Yến đã sớm nói cho hắn, trên Phù Trần Phong trừ y còn có một người nữa, trong vòng vài ngày sẽ phi thăng.
Dù Nguyên Minh Tử không muốn để kẻ kia ở lại Nhạc Hoa Tông, đặc biệt là Phù Trần Phong, nhưng nếu sư đệ đã nói vậy, hắn cũng sẽ không làm trái ý nguyện của y, thấy có đệ tử tụ lại dưới chân Phù Trần Phong, hắn vung tay áo: “Đi tu luyện cả đi, đừng tụ tập.”
Các đệ tử nhanh chóng tản ra.
Thẩm Túc Chi vừa mở mắt đã thấy được khung cảnh quen thuộc, nhất thời còn ngỡ mình đang nằm mơ, nhưng linh khí đang dung hợp trong cơ thể lại làm hắn tỉnh táo lại.
Nơi này chính là Phù Trần Phong.
Hắn giương mắt, nhìn thấy vách đá bên cạnh được người kia dùng linh lực khắc lên vài chữ, gọn gàng xinh đẹp, có một loại khí khái đặc biệt.
“Sau khi phi thăng, gặp tại Linh giới.”
Khuôn mặt lạnh lẽo của Thẩm Túc Chi mềm xuống, hắn ngồi dậy, điều chỉnh khí tức có chút hỗn loạn trong cơ thể mình, cảm thấy tu vi mơ hồ có xu thế đột phá, lập tức rời khỏi động phủ, tránh làm tổn hại tới động phủ sư tôn thường dùng để bế quan.
Lúc này kiếp vân vẫn chưa tụ lại quá lớn, Thẩm Túc Chi lẻ loi một mình đứng trên núi, hồng y phần phật, ngửa đầu nhìn không trung, nét mặt giống Tống Yến lúc trước đến kinh người.
Chỉ có điều lôi kiếp cuối cùng cũng không đánh xuống.
Thậm chí kiếp vân còn không hoàn toàn hành hình. Nguyên Minh Tử đứng trên Lãm Nhạc Phong quan sát toàn bộ quá trình tận mắt nhìn thấy kiếp vân đột nhiên tiêu tan, chân trời hiện ra một vệt ánh sáng màu trắng chói mắt. Ngay sau đó, tia sáng thánh khiết như thần chỉ chiếu rọi, trên Phù Trần Phong lập tức trống rỗng, người mặc hồng y vừa rồi đã không thấy tăm hơi.
Nguyên Minh Tử không thể tin xoa xoa mắt, phát hiện Thẩm Túc Chi đúng thật là đã đột nhiên biến mất trước mắt hắn.
Đây là… phi thăng hay không phi thăng?
—
Cùng lúc đó, Linh giới, hàng mi Tống Yến chậm rãi run rẩy, hai mắt chầm chậm mở ra.
Bình luận