Chap 76: C75
Mây đen ngập đầu, tiếng sấm nặng nề nổ vang trên không trung, gió hòa với bụi cát gào thét lao tới. Tống Yến mặc bạch sam đứng trên đỉnh núi, bên ngoài khoác một lớp pháp y cản sét vô hình, tay cầm Phù Trần kiếm, sắc mặt bình tĩnh, dường như tất cả mọi cảm xúc đều rời khỏi y.
Trong đầu y chỉ có một suy nghĩ, đó chính là nhất định phải vượt qua lôi kiếp, tới Linh giới nhìn xem rốt cục là tu sĩ mạnh tới mức nào mới có thể coi bọn họ là cỏ rác.
Người ta thường đồn, lôi kiếp đột phá Đại Thừa kỳ có hai mươi tám đạo, thiên phú càng tốt thì lôi kiếp hạ xuống càng nhiều, vị đại năng phi thăng vạn năm trước chính là sau khi vượt qua ba mươi hai đạo lôi kiếp, trời giáng mưa linh, vạn vật đẫm sương, trực tiếp phi thăng.
“Mau nhìn! Có phải chỗ Nhạc Hoa Tông là kiếp vân phi thăng không?” Ở những nơi khác trên Tu chân giới, có tu sĩ nhạy bén nhìn thấy trên bầu trời hướng Nhạc Hoa Tông dày đặc mây đen, vội vàng kéo tay áo người bên cạnh.
“Shhh —— Thật hả?!” Sau khi đồng bạn thấy rõ lập tức hít vào một ngụm khí lạnh, “Không phải mấy ngày trước trong Ôn Lĩnh mới có kiếp vân sao? Giờ Nhạc Hoa Tông cũng có?”
Tu sĩ kia thoạt nhìn có chút kích động: “Lần này nhất định là chân quân! Đại lục Hạo Miểu chúng ta rốt cục cũng có tu sĩ có thể phi thăng rồi!”
Người kích động giống hai tu sĩ này cũng không phải là ít, những chưởng môn trưởng lão cùng các đệ tử tông môn khác trên Tu chân giới đều chú ý tới Nhạc Hoa Tông. Hai đại tông môn là Thanh Nguyên Tông cùng Ngọc Khê Tông đều khẩn cấp dặn dò trưởng lão trong môn chuẩn bị hậu lễ, mang theo đệ tử có thiên phú tới Nhạc Hoa Tông chúc mừng.
Mà ở trong Nhạc Hoa Tông, các đệ tử sôi nổi chen dưới Phù Trần Phong, mắt mong ngóng nhìn Phù Hoa chân quân gặp nguy không sợ, cao thượng xuất trần đứng trên đỉnh núi, sùng bái trong lòng nổ tung bùm bùm như dung nham nóng chảy.
“Lôi kiếp tới rồi!”
Không biết là ai hô to một tiếng, chúng đệ tử lập tức im lặng, chỉ lo kinh động tới người kia.
Trên đỉnh Phù Trần Phong, tia sét to bằng cánh tay bổ thẳng xuống phía Tống Yến. Y rùng mình, tay cầm Phù Trần kiếm lao lên, nghênh đón giữa thiên không.
Thân kiếm bị hỏa linh khí nồng đậm bao trùm, không chút sợ hãi đối chiến với lôi điện. Thời điểm mũi kiếm chạm vào lôi kiếp, không khí chung quanh xuất hiện luồng sóng năng lượng mà mắt trần cũng có thể thấy được.
“Ầm” một tiếng, đất rung núi chuyển.
Lôi kiếp đánh xuống một đạo lại một đạo, Tống Yến nửa quỳ, lấy kiếm chống đất, giơ mu bàn tay lau đi máu tươi ở khóe miệng, nuốt hết một bình đan dược trị thương, ánh mắt càng thêm kiên định.
“Bao nhiêu rồi?” Phía dưới có đệ tử hỏi.
“Mười lăm đạo.” Người bên cạnh hắn cực kỳ lo lắng trả lời, “Chân quân đã chống lại mười lăm đạo thiên lôi.”
Chỉ có tận mắt nhìn thấy sự đáng sợ này, mới có thể sâu sắc cảm nhận được vì sao trong lịch sử lại có nhiều tu sĩ mạnh mẽ ngã xuống dưới lôi kiếp như vậy.
Bình luận