Chap 75: C74
Đưa ngọc giản cho Linh Nhĩ, Tống Yến vẫn còn một tấm lệnh bài. Y tìm được nó ở một hang động từ lúc mới vào Ôn Lĩnh, sau khi giao thủ với hai người áo đen.
Nếu y đoán không lầm, khối lệnh bài gỗ có khắc chữ Tô này là tín vật mà Tô Thừa để lại cho Tô Nhược, không biết có tác dụng gì, tạm thời cứ coi là đồ xác minh thân phận, bây giờ lại bị y lấy đi, chắc là Tô Nhược sẽ rất đau đầu.
Thực ra Tống Yến vẫn luôn mang tâm lý tránh được lúc nào hay lúc ấy với vị nữ chính nguyên tác Tô Nhược này. Dù gì thì trong tiểu thuyết, kết cục bi thảm của nguyên thân đều có liên quan tới Tô Nhược, y không hiểu tính tình Tô Nhược, chỉ có thể tránh đi.
Nhưng Tô Nhược lại như biết chút gì đó, hết lần này tới lần khác xuất hiện trước mặt y và Thẩm Túc Chi, muốn khiến Thẩm Túc Chi chú ý, những việc này y cũng không để tâm.
Nếu nàng không tác oai tác quái, y còn có thể nhắm một mắt mở một mắt với chuyện Tô Nhược rời khỏi Nhạc Hoa Tông, nhưng bây giờ ——
Chỉ có thể không đội trời chung.
Tống Yến tạm biệt Linh Nhĩ, mang theo Thẩm Túc Chi trở về Nhạc Hoa Tông, tới thẳng Phù Trần Phong mà không kinh động bất luận người nào.
Chỉ là Tống Yến nhìn mảnh đất trống không giữa sườn núi, mặt lộ vẻ khó xử.
Viện của Thẩm Túc Chi đã bị Nguyên Minh Tử trong cơn tức giận san thành bình địa, trên Phù Trần Phong căn bản không có chỗ cho hắn. Hai đệ tử lần trước biết y không thích ồn ào, lúc rời khỏi cũng đã tháo dỡ nhà trúc của mình.
Một Phù Trần Phong to lớn là vậy, lại không có chỗ cho Thẩm Túc Chi đặt chân.
Tống Yến đành phải đưa hắn tới động phủ y thường dùng để tu luyện, đặt hắn nằm trên giường đá, bố trí thêm kết giới.
Sau đó Tống Yến tìm Nguyên Minh Tử, thông báo mình sắp bế quan đánh vào cảnh giới Đại Thừa kỳ, lại viết thư cho Tùy Viễn Sơn, nói hắn sau này nhớ để ý Nhạc Hoa Tông một chút, cuối cùng đi tới thác nước phía sau Phù Trần Phong, đầu ngón tay chợt lóe kim quang, vẽ trên không trung một trận pháp phức tạp.
Dòng nước tách đôi, Tống Yến bước vào trong thác.
Nơi này đúng là không gian giới tử của y.
Từ sau khi không gian giới tử bị phát hiện ở cấm địa Nhạc Hoa Tông, y đã chuyển nó tới Phù Trần Phong, tránh có người bụng dạ khó lường đánh chủ ý lên không gian giới tử cùng người ở trong đó.
Xuyên qua suối nước róc rách, Tống Yến đi đến trước mấy căn nhà tranh đan xen.
Trong phòng vẫn sáng ánh nến, thoạt nhìn thật ấm áp, y giơ tay gõ cửa một cái.
“Chân quân?” Trong phòng truyền đến giọng của Trần Trần. Nàng đã sớm nhìn thấy bóng người từ cửa sổ phòng mình, nhưng lúc này trong không gian đang là buổi tối, nàng nhất thời cũng không nhìn rõ người đến là ai. Chỉ thấy người kia mặc đồ trắng như tuyết, dáng người đĩnh đạc, giống như Phù Hoa chân quân, nàng mới mở miệng thử gọi một tiếng.
Tống Yến đáp lại: “Là ta.”
Trần Trần nhận được câu khẳng định, vội vã từ trong nhà tranh đi ra mở cửa cho y: “Chân quân, sao ngài lại tới?”
Bình luận