Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 72: C71

Trong gian mộ, một chiếc quan tài ngọc lẳng lặng nằm ở chính giữa.

Tống Yến ôm Thẩm Túc Chi tiến lên, nhẹ nhàng để hắn tựa vào bên cạnh quan tài rồi duỗi cánh tay thon dài đặt lên nắp quan, dùng sức đẩy một cái.

Nắp quan tài từ từ mở ra.

Ngoài ý muốn, lúc nó ly khai cũng không có cơ quan nào, Tống Yến cẩn thận tiến lên hai bước, cách một khoảng an toàn để có thể nhìn thấy bên trong, song đưa ánh mắt về phía đó.

Quan tài ngọc này không quá lớn, nhưng vẫn dư chỗ cho một thi thể, với góc nhìn của Tống Yến, y chỉ thấy người nằm trong đó mặc áo bào phức tạp, đó là một lão giả với khuôn mặt già nua yên lặng nhắm chặt hai mắt, trong miệng ngậm viên ngọc bích, trông lão giống như mới chết không lâu, chẳng có chút dấu vết hư thối nào.

Tống Yến từng thấy trong tiểu thuyết, người Tu chân giới để bảo đảm thi thể người cực kỳ quan trọng trong gia tộc hoàn hảo không chút tổn hại, sẽ để người chết ngậm một viên ngọc chứa linh khí trong miệng để thi thể không trở nên mục rữa. Nhưng số gia tộc làm như thế rất ít, ngoại trừ việc loại ngọc này quý giá khan hiếm, còn bởi vì nó không đáng.

Tiền bối đại năng mất đi cũng không phải việc hiếm thấy, huống hồ giữ lại một xác chết để làm gì? Vật quý giá nhất là tâm pháp cùng kinh nghiệm các tiền bối lưu lại, chứ không phải một khối thi thể.

Trong ngọc quan, lão giả đã qua đời nhiều năm nâng một hộp ngọc hoa mỹ trong tay, dù không lớn lại cực kỳ tinh xảo, vừa nhìn đã biết rất quý giá. Bên cạnh rải rác vài công pháp cùng với một ít linh tinh, Tống Yến nhìn lướt qua, tất cả chúng đều được khắc một chữ “Tô”.

Linh tinh là một loại tinh thể chỉ được sản sinh trong mỏ linh thạch, số quặng có thể sản xuất tinh thể chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, vì thế một viên linh tinh có thể lên tới một trăm triệu linh thạch thượng phẩm.

Tống Yến nhặt một chút linh tinh để vào kho hàng, ánh mắt dừng lại ở hộp ngọc trong tay lão giả.

【 Kí chủ, hệ thống không tra ra trong hộp có thứ gì. 】

Không tra được? Tay Tống Yến duỗi về phía hộp ngọc hơi dừng lại, cuối cùng vẫn lấy hộp đi.

Bên tai truyền đến tiếng bước chân sột soạt, Tống Yến nhấc mắt nhìn về phía sau, ngay lập tức dâng lên cảnh giác.

Có người đến.

Tiếng bước chân từ từ tới gần, biết tránh không kịp, y đành phải cẩn thận bảo vệ Thẩm Túc Chi vẫn còn hôn mê rồi để hộp ngọc vào trong kho hàng, song đôi mắt không hề động đậy mà nhìn chằm chằm lối vào.

Người tới chính là Tô Nhược.

Tô Nhược không ngờ, Tống Yến có thể đi trước mình một bước.

Nàng nhìn quan tài ngọc đã bị mở ra ở giữa phòng cùng với thân ảnh Tống Yến thanh lãnh như ngọc bên cạnh, hơi tiến lên một bước, trường kiếm trong tay sáng lên.

“Hóa ra là Phù Hoa chân quân, đã lâu không gặp, chân quân vẫn tốt chứ?”

“Làm phiền Tô cô nương quan tâm.” Khóe mắt Tống Yến thoáng nhìn trường kiếm phiếm ánh kim trong tay Tô Nhược, khóe môi nhẹ nhàng câu lên, “Nếu bản quân nhớ không lầm, thanh kiếm trong tay Tô cô nương, là sư tỷ tại hạ tặng cho?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...