Chap 71: C70
Trong tay dính đầy chất lỏng nhớp nháp nóng ấm, trọng lượng nặng nề trên vai áp Tống Yến đến không thở nổi, trong lòng y có chút bối rối hiếm thấy, trái tim như bị bóp nghẹt làm y không thở được, tim đập như trống.
“Thẩm Túc Chi?” Tống Yến thăm dò nhẹ giọng gọi.
—— Không có trả lời.
Trái tim Tống Yến bỗng nhảy lên thật mạnh, bất an lúc nãy càng bành trướng, y gọi to hơn, yết hầu có chút khẩn trương: “Thẩm Túc Chi?!”
Vẫn không có đáp lại.
Lúc này y mới thực sự hoảng loạn, vung tay lên, dùng linh lực bao phủ hai người, định đưa Thẩm Túc Chi rời khỏi nơi này.
Là y quá mức bất cẩn, không ngờ trong lăng mộ này có cơ quan trùng trùng lớp lớp, khiến người khó lòng phòng bị.
Ngay lúc một tay y đặt sau eo Thẩm Túc Chi, dự định rời đi, trong tay lại đột nhiên truyền đến cảm giác nóng rực, y cúi đầu nhìn, lập tức hoảng sợ.
Ngọn lửa sau khi nổ mạnh kia lại có thể đốt thủng kết giới phòng hộ từ linh lực của y!
Ánh mắt Tống Yến nhiễm lên vẻ kinh sợ, nhưng thời điểm này cũng không cho phép y nghĩ nhiều, chỉ có thể trước tiên đưa Thẩm Túc Chi ra khỏi đây rồi mới tính đến chuyện kế tiếp. Y cắn răng, ôm eo Thẩm Túc Chi thật chặt, muốn dìu hắn rời đi, lại không di chuyển được.
… Có chút nặng.
Y xoắn xuýt hai giây đồng hồ, nét mặt do dự, dường như có chút xấu hổ, nhưng cuối cùng vẫn bất chấp, một tay đỡ lấy gáy Thẩm Túc Chi, cúi người xuống vòng một tay khác qua chân hắn, bế ngang lên.
Tư thế này vẫn tương đối dễ dàng.
Tống Yến tăng nhanh bước chân, rời khỏi nơi biển lửa này. Nhắc tới cũng lạ, ngay lúc Tống Yến rời đi, ngọn lửa vì nổ mạnh mà xuất hiện kia đột nhiên biến mất, mọi thứ khôi phục nguyên trạng tối tăm vắng lặng, dường như mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Mà Tống Yến thì đang mím chặt môi, cách nơi vừa rồi hơi xa nhẹ nhàng thả người trong ngực xuống.
Tâm tình y lúc này không thể nói là không phức tạp.
Từ khi được hệ thống chỉ điểm về ý nghĩa của giá trị hảo cảm, Tống Yến vẫn luôn có ý định lảng tránh vấn đề này, thậm chí còn “vô tình” tránh đi tầm mắt của Thẩm Túc Chi.
Y tâm loạn như ma, chỉ muốn trốn tránh.
Nhưng Tống Yến lại không ngờ, y trốn tránh theo bản năng, trong tiềm thức lại chưa từng chán ghét chuyện này hay phần tâm ý kia.
Hệ thống xa xôi nhắc nhở:
【 Kí chủ, ngài còn nhớ ngài từng nói mình là thẳng nam không? 】
“Ta đương nhiên là thẳng ——” Tống Yến theo bản năng mà giải thích cho mình, lại kịp thời dừng lại khi một chữ cuối cùng sắp sửa bật thốt lên.
Y cứng đờ nhìn Thẩm Túc Chi dựa vào vách đá lạnh lẽo, miễn cưỡng nuốt lại chữ kia.
Hắn yêu thích mình.
Bình luận