Chap 8: C7
Nếu như Tống Yến có thể trở lại quá khứ, vậy y nhất định sẽ chọn trở lại nửa ngày trước, trực tiếp từ chối nhiệm vụ hệ thống tuyên bố, sau đó cầm đá Thái Hư đi tìm cơ duyên phi thăng.
Trong lòng Tống Yến bây giờ chính là hối hận, cực kỳ hối hận.
Hệ thống thăng cấp sẽ thành cái gì cũng không ai biết, nhưng y lại thực sự tổn thất một phần cơ duyên lớn, cho nên sau khi buổi đấu giá mở màn, Tống Yến đều không hứng lắm, không muốn nhìn nhiều.
Thẩm Túc Chi nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của y liền cho là y nhìn không lọt những bảo vật này, một câu cũng không nói.
Bảo vật cuối cùng là thứ Tống Yến vừa yêu cầu – Chiếu Ảnh kiếm, bản thân Tống Yến đối với Chiếu Ảnh kiếm cũng không có nhiều yêu thích. Phù Trần kiếm của y cũng chính là bảo vật hiếm có, lại còn sắp tu ra kiếm linh, y không có lý do gì để xem xét thanh kiếm nào khác, chẳng qua, Thẩm Túc Chi ra tay rồi.
Thẩm Túc Chi giơ thẻ bài, khiến Tống Yến có chút kinh ngạc.
Phá Vân kiếm của hắn cũng là bảo vật, lúc hắn bái vào sư môn, Phù Hoa chân quân đã tự mình dẫn hắn đi mộ kiếm chọn lựa, bây giờ Thẩm Túc Chi muốn mua kiếm, chẳng lẽ là không hài lòng với Phá Vân kiếm?
Chiếu Ảnh kiếm là một kì binh, người tranh đoạt chỉ nhiều không ít. Phòng đấu giá Dụ An ra giá khởi điểm là hai mươi vạn linh thạch thượng phẩm, hiện tại cạnh tranh đã tới giai đoạn gay cấn nhất, ra giá đã đến một trăm vạn linh thạch thượng phẩm.
Hạo Miểu đại lục sử dụng linh thạch như tiền, phân ra thượng, trung, hạ tam phẩm. Tu sĩ bình thường sử dụng linh thạch hạ phẩm, như Tống Yến ngủ lại khách sạn, năm mươi miếng linh thạch hạ phẩm là có thể thuê phòng hơn nửa tháng, một trăm vạn linh thạch thượng phẩm này chỉ có đại thế gia hoặc là đại tông môn mới lấy ra được.
Người bán đấu giá trên đài đã hưng phấn phát run: “Một trăm vạn linh thạch thượng phẩm, còn ai tăng giá sao? Một trăm vạn lần thứ nhất, một trăm vạn lần thứ hai, một trăm—— “
Người bán đấu giá đang muốn quyết định, chỉ thấy Thẩm Túc Chi mạn bất kinh tâm nâng thẻ bài trên tay, dường như tốn cũng không phải tốn tiền của hắn, một bên lẳng lặng chờ gã sai vặt bên cạnh thấy hắn giương bài, lập tức hô: “Chữ Thiên phòng một, một trăm hai mươi vạn.”
Người trong các lô ghế riêng khác trưng ra thần sắc khác nhau, cho dù không cam lòng đem Chiếu Ảnh kiếm chắp tay nhường lại, không thể không thừa nhận giá cao nhất của Chiếu Ảnh kiếm chính là một trăm vạn linh thạch thượng phẩm.
Nhiều hơn nữa thực sự không đáng.
“Một trăm hai mươi vạn lần thứ nhất, một trăm hai mươi vạn lần thứ hai, một trăm hai mươi vạn vạn lần thứ ba! Chúc mừng quý khách trong lô ghế riêng chữ Thiên phòng một thu được Chiếu Ảnh bảo kiếm!”
Thẩm Túc Chi thu lại tầm mắt, đợi người phòng đấu giá đem Chiếu Ảnh Kiếm đến, thanh toán linh thạch xong liền cùng Tống Yến rời đi.
Hắn cũng không lo sẽ có tình huống gϊếŧ người đoạt bảo xuất hiện. Không nói chữ Thiên phòng một là lô ghế riêng cố định của Nhạc Hoa Tông, không người nào dám cướp, lại nói thực lực Thẩm Túc Chi hắn đã tới Nguyên Anh kỳ, bước vào hàng ngũ cao thủ, phải phái ra Hợp Thể kỳ mới có thể gϊếŧ chết hắn trong nháy mắt thì chuyện gϊếŧ người đoạt bảo mới coi như khả thi. Nếu như Hóa Thần kỳ đến, Thẩm Túc Chi cũng có thể cố sức đánh một trận, không địch lại cũng có thể chạy trốn.
Bình luận