Chap 69: C68
“Gầm ——” một con báo hoa đang vây quanh hai người Tống Yến cùng Thẩm Túc Chi mà vòng tới vòng lui, con ngươi màu nâu cảnh giác đánh giá bọn họ, tựa hồ không hiểu hai nhân loại đột nhiên xuất hiện này là từ đâu tới.
Con báo này chưa mở linh trí, cũng không phải yêu thú, chỉ là một con thú bình thường, nó xoay quanh hai người vài vòng, giống như đã nhận ra bọn họ không dễ chọc, không cam lòng gầm một tiếng, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Đợi con báo hoa kia rời đi, Tống Yến mới có thể quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Khắp nơi đều là cành lá kì quái màu xanh mọc tràn lan, phiến lá to rộng quấn vào nhau. Trên cành, một con thằn lằn xanh lục phun ra đầu lưỡi thật dài nhìn họ chằm chằm, cực kỳ quái dị.
Nơi này chắc hẳn là một trận pháp khác.
Bọn họ bây giờ vẫn không gặp Tô Nhược, có nghĩa là bí cảnh này truyền tống ngẫu nhiên, không biết Tô Nhược đã tới nơi nào.
【 Kí chủ, nơi này không có yêu thú, đều là động vật bình thường. 】
“Không có yêu thú?” Tống Yến cau mày.
Nơi này tốt xấu gì cũng là bí cảnh đại năng để lại, dù đại năng kia chưa chắc đã là người tốt quang minh lỗi lạc, nhưng cũng không đến mức đặc biệt tạo ra một trận pháp để tu sĩ đối phó động vật bình thường đi.
“Hệ thống, ngươi có thể cảm giác được mắt trận ở nơi nào không?” Tống Yến dò hỏi trong đầu.
【 Hệ thống đang tính toán —— kí chủ, hướng đông ba dặm có dao động linh khí cực kỳ mạnh mẽ, có lẽ kí chủ nên tới đó nhìn thử xem. 】
Tống Yến nghiêng đầu, nhìn về phía Thẩm Túc Chi có chút khẩn trương bên cạnh: “Đi phía đông.”
Thẩm Túc Chi vâng một tiếng, đi theo phía sau Tống Yến.
Sư tôn giống như biết rõ trong bí cảnh này có cái gì. Từ sau khi tiến vào Ôn Lĩnh, mục đích của y vẫn luôn cực kỳ rõ ràng, đầu tiên là tìm người áo đen, sau lại tìm Hữu hộ pháp cùng Tô Nhược, theo đường cũ trở về, tìm ra bí cảnh, tất cả những thứ này đều quá mức thuận lợi.
Sư tôn có bí mật.
Cặp mắt đào hoa mà u ám của Thẩm Túc Chi nhìn lọn tóc lay động phía sau Tống Yến, có chút thất thần.
Thôi, sư tôn cũng không muốn nói, vậy hắn cũng không tìm hiểu. Cho dù sư tôn dùng cách nào tiến vào bí cảnh, tìm tới mắt trận, hắn sẽ vẫn đứng bên cạnh sư tôn.
Ở bên y, vì y tiêu diệt mọi trở ngại.
Ước chừng một nửa canh giờ, bọn họ đi tới bên ngoài khu rừng.
Ánh nắng nơi này có chút chói chang, chẳng qua vẫn tốt hơn rất nhiều so với mặt trời trong sa mạc kia, vẫn nằm trong phạm vi có thể chịu được, chỉ là không khí ẩm ướt, ngay cả Tống Yến cũng toát ra một lớp mồ hôi mỏng trên trán, trên thân thể hai người đều có chút dính nhớp.
Dù chỉ đi nửa canh giờ, nhưng Thẩm Túc Chi lại cảm thấy dài dằng dặc như đã đi cả một năm.
Cách rừng cây không xa có một mảnh đất thưa cây cối, trên đất mọc đầy bụi hoa thấp bé, xung quanh có vài động vật bình thường, thoạt nhìn khá là kì lạ.
Bình luận