Chap 65: C64
Linh Nhĩ vừa thu lại kết giới, Tống Yến liếc mắt một cái đã nhìn thấy Thẩm Túc Chi viền mắt ửng hồng, cả người bị ma khí nồng nặc bao phủ.
Mái tóc dài màu mực được vấn lên gọn gàng có chút hỗn loạn, trong cặp mắt đào hoa tràn ngập điên cuồng cùng hoảng loạn, bàn tay cầm Phá Vân kiếm còn đang run rẩy, ma khí trên người cuồn cuộn, từ xa nhìn lại giống như một quả cầu đen cỡ lớn. Hắn cảm thấy phía sau có động tĩnh, hoảng sợ quay đầu lại, lập tức ngẩn ra.
“… Sư tôn?” Ma khi trên người tiêu tán phân nửa, Thẩm Túc Chi tỉnh táo lại, giọng nói khàn khàn, “Người đã đi đâu?”
Thấy Thẩm Túc Chi có dáng vẻ ấy, trong lòng Tống Yến xuất hiện một tia áy náy hiếm hoi, còn chưa kịp nói chuyện, ánh mắt Thẩm Túc Chi đã chợt lóe một vệt hung ác, mũi kiếm Phá Vân nhắm thẳng vào người đứng sau y, gằn từng chữ: “Nó là ai?”
Linh Nhĩ giật giật đôi tai nhọn, giống như cầu cứu mà nhìn về phía Tống Yến.
Tống Yến không chịu nổi người khác lộ ra vẻ mặt như thế, tiến lên một bước, chặn lại mũi kiếm Phá Vân đang chỉ vào Linh Nhĩ, giải thích: “Túc Chi, đừng hiểu lầm.”
Bàn tay Thẩm Túc Chi nắm chặt chuôi kiếm, thần sắc thả lỏng dần.
Đây lần đầu tiên sư tôn gọi tên của hắn sau khi y biết thân phận Ma tôn. Hắn âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải nghiêm túc tu luyện, mạnh mẽ hơn người trước mặt, mạnh mẽ đến mức có thể bảo vệ sư tôn.
【 Hệ thống đang tính toán —— hệ thống tính toán xong xuôi, giá trị hảo cảm của nam chính đối với ngài là 75 điểm, mời ngài không ngừng cố gắng! 】
Tống Yến: …
Tống Yến giải thích rõ ràng mọi chuyện cho hắn, bao gồm việc y biến mất như thế nào, làm sao gặp được Linh Nhĩ, chuyện Linh Nhĩ nhờ y giúp đỡ, nhưng lại lờ đi chuyện y hoài nghi trong cột mốc ở Ôn Lĩnh có bí cảnh.
Nếu Thẩm Túc Chi biết, chỉ sợ hắn sẽ nghi ngờ y lấy tin tức từ đâu.
Ánh mắt hoài nghi của Thẩm Túc Chi đảo quanh người Linh Nhĩ, nhưng hắn đúng là cảm thấy uy áp trên người Linh Nhĩ mạnh mẽ hơn hắn, dù Linh Nhĩ đã cố gắng che giấu đi.
“Người này đi cùng chúng ta?” Đuôi mắt ửng hồng của Thẩm Túc Chi đã biến mất, ma khí màu đen trên người cũng hoàn toàn không còn tăm hơi, dường như chưa từng xuất hiện.
Trong lòng hắn rất miễn cưỡng, không ngờ thế giới hai người của mình cùng sư tôn lại bị quấy rầy.
Dù Linh Nhĩ không rành thế sự cũng nhìn ra người mặc đồ đỏ trước mắt này không thích mình, không muốn mình đi cùng bọn họ, cậu lặng lẽ lui về phía sau một bước, hiểu chuyện mà nói: “Ta không ở cùng các ngươi đâu, chờ ở đây là được rồi.”
Nói, cậu lấy ra một phiến lông chim đưa cho Tống Yến trước ánh mắt nghi ngờ của Thẩm Túc Chi: “Đây là lông của ta, nếu muốn gặp, cầm nó đọc thầm tên của ta thì ta có thể lập tức xuất hiện.”
Suy nghĩ một chút, lại bổ sung: “Ngoại trừ bên ngoài kết giới Ôn Lĩnh, chỗ nào ta cũng tới được.”
Tống Yến nhận lấy lông chim, để nó vào trong túi Càn Khôn, một giây sau, Linh Nhĩ liền biến mất tại chỗ.
Bình luận