Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 64: C63

Hang động này rất bình thường, thậm chí còn hơi chật chội, chỉ là bên trong tương đối sâu, cho nên vừa rồi Tống Yến mới không nghe rõ hai người áo đen kia nói gì.

Trong động có chút tối, Tống Yến lấy từ trong túi Càn Khôn ra một viên dạ minh châu, rọi sáng con đường đá nhỏ hẹp phía trước.

Trước mắt bỗng nhiên sáng lên, tay Thẩm Túc Chi đặt lên một vách đá bên cạnh, cảm thấy dưới tay cộm cộm, hắn cẩn thận vuốt ve, sờ tới một chỗ, đột nhiên gọi Tống Yến: “Sư tôn, chỗ này có gì đó.”

Tống Yến dừng chân, nhìn về phía sau.

Vách đá đó thoạt nhìn không có chỗ nào đặc biệt, nhưng nếu Thẩm Túc Chi đã nói, y sẽ tin tưởng.

Tống Yến nghĩ như vậy, đi đến bên người Thẩm Túc Chi, đưa tay đặt lên chỗ Thẩm Túc Chi vừa chạm vào.

Thật ấm áp.

Y tỉ mỉ vuốt nhẹ chốc lát, quả nhiên phát hiện chỗ bất thường, cẩn thận xem xét những cục đá nhô ra, ánh mắt khóa chặt một viên, dùng sức đè xuống.

Một bên vách hang đột nhiên có phi tiêu bắn ra, vèo một tiếng, có một mũi tiêu lao sát qua mái tóc Tống Yến, bị y né được trong gang tấc.

Phi tiêu liên tiếp bắn ra, tránh thoát thứ đồ chơi này cũng không phải khó, nhưng liếc mắt Tống Yến liền bắt được một vết lõm vào giống như hộc đồ ở chỗ phóng ra phi tiêu.

Y nghiêng người tránh thoát phi tiêu, trong ánh mắt kinh ngạc của Thẩm Túc Chi mà tiến lên, ngay trước khi mũi tiêu tiếp theo phóng ra thì vươn tay lấy đi đồ vật bên trong hốc đá, nghiêng đầu nói “Đi”, hai người đồng loạt rời khỏi hang động.

Ra ngoài, dưới ánh mặt trời có chút chói mắt, Tống Yến mở lòng bàn tay, một khối lệnh bài màu nâu đậm lẳng lặng nằm trên đó.

Tấm lệnh bài kia to bằng nửa bàn tay, cầm có chút cảm giác mát mẻ, được khắc từ gỗ thượng phẩm, thoạt nhìn tay nghề của thợ khắc khá tinh tế, mỗi một nét hoa văn trên mặt lệnh bài đều được khắc hết sức rõ ràng, ở chính giữa có một chữ “Tô” màu vàng.

Hai người cũng không biết lệnh bài kia dùng làm gì, liếc mắt nhìn nhau, Tống Yến diễn trò trước mặt Thẩm Túc Chi bỏ nó vào túi Càn Khôn, sau lưng lại im lặng nhập vào kho hàng.

Lệnh bài kia, nhất định có tác dụng đặc biệt.

Bầu không khí giữa hai người nhất thời có chút trầm mặc.

Thẩm Túc Chi rũ mắt, nhìn xuống cánh tay trái của Tống Yến, nơi đó vốn là một vết thương đã khép miệng, lại vì động tác mạnh vừa rồi mà bị xé rách, máu tươi thấm ra một mảng quần áo nhỏ. Ánh mắt hắn tối sầm, nhẹ giọng nói: “Sư tôn.”

Tống Yến thuận theo ánh mắt của Thẩm Túc Chi nhìn xuống tay mình, bình thản lấy ra một bình đan dược trị thương, uống một viên, vết thương từ từ khép lại.

“Không sao, chúng ta tiếp tục đi về phía trước.”

Thẩm Túc Chi “Ừm” một tiếng, nhấc chân đuổi theo Tống Yến.

Trong Ôn Lĩnh quả thực ẩn giấu vô vàn nguy hiểm, lúc này họ mới vượt qua một ngọn núi nhỏ, trên dọc đường đã gặp hai con yêu thú thực lực có thể so với Nguyên Anh kỳ, sáu con Kim Đan kỳ, còn lại là yêu thú cấp thấp không đếm xuể, may mà thực lực hai người mạnh mẽ, giải quyết chút yêu thú này đều không quá tốn sức.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...