Chap 62: C61
Sau khi xác nhận suy đoán của mình, Tống Yến đã nhanh chóng truyền tin cho Nguyên Minh Tử báo cáo việc này. Ngay sau đó, Nguyên Minh Tử lập tức rút thời gian thương nghị biện pháp ứng phó cùng chưởng môn Thanh Nguyên Tông và Ngọc Khê Tông, đồng thời tăng cường tuần tra các nơi, tránh việc lại có người mất tích, đồng thời để luyện dược sư các tông tức khắc bắt tay vào nghiên cứu đan dược chữa trị.
Đương nhiên, chuyện nghiên cứu chế tạo đan dược không phải là chuyện dễ dàng gì, nếu có thể biết được những Tà tu kia bằng cách nào khoét được tim của bọn họ, nói không chừng khó khăn sẽ được vơi đi phần nào.
Tống Yến làm xong những việc này, tiện đường nghỉ chân lại chỗ ở Ngọc Khê Tông đã chuẩn bị cho y tại Ngọc Chiếu thành.
Ngọc Khê Tông rất biết điều, vốn hiểu rõ tính tình Phù Hoa chân quân, cũng biết từ trước giờ y không thích xa hoa, liền an bài Tống Yến trong một sân viện u tĩnh thanh nhã, thuận tiện cho việc nghỉ ngơi.
Trong sân có trồng một khóm trúc xanh nhỏ, khẽ lay động trong gió làm tăng thêm một chút sức sống cho tiểu viện.
Tống Yến đẩy cửa ra, dừng chân đánh giá chốc lát rồi lập tức bước vào trong, nhẹ nhàng khép cửa lại.
“Ra ngoài.”
Vừa dứt lời, không gian căn phòng bỗng trở nên cực kỳ yên tĩnh.
Đợi một lúc uống cạn chén trà thì sau bức bình phong mới có người bước ra.
Y phục màu đỏ quét đất, hoa văn uốn lượn phức tạp che kín, mái tóc chải chuốt chỉnh tề được kim quan ánh vàng vấn lên, giữa chân mày có một nốt chu sa đỏ tươi như máu, càng tăng thêm vẻ kiều diễm cho dung mạo.
Thẩm Túc Chi nhẹ nhàng nở nụ cười, gương mặt mĩ miều rung động lòng người: “Sư tôn.”
Thấy Thẩm Túc Chi, trong lòng Tống Yến thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lại không có biểu hiện gì, tới tận khi yên vị trên ghế gỗ mới nhấc mắt nhìn về phía y đang đứng trước tấm bình phong không nhúc nhích như cũ.
“Sao ngươi lại ở đây?”
Thẩm Túc Chi nghe vậy, nụ cười càng thêm càn rỡ: “Sư tôn bế quan năm năm, chúng ta không gặp cũng đã ngần ấy thời gian, tất nhiên là ta vừa nghe tin sư tôn xuất quan liền chạy tới.”
Tống Yến chau mày, cảm thấy ngữ điệu của Thẩm Túc Chi có chút không đúng lắm.
Hình như có hơi… ái muội?
Ý niệm này vừa xuất hiện liền bị y gạt bỏ.
Dù cho bây giờ mọi thứ phát triển không giống nội dung nguyên tác, nhưng nó không thể nào bẻ cong Thẩm Túc Chi được, kể cả hắn không thích Tô Nhược thì cũng sẽ yêu cô nương khác thôi.
Hai người trong phòng nhất thời không nói gì.
Dường như cảm thấy mình có hơi quá càn rỡ, Thẩm Túc Chi ho nhẹ một tiếng: “Sư tôn vừa xuất quan lại ngay lập tức tới nơi này, đã có chuyện lớn gì sao?”
Tống Yến tự hỏi chuyện này có thể nói cho Thẩm Túc Chi hay không.
Trước mắt, trong lòng Thẩm Túc Chi có rất nhiều hổ thẹn áy náy với y, với tính tình của hắn, không thể nào bán đứng y được. Còn nữa, trước kia cả hai từng tới Quy Nhất Phái, nói không chừng hắn cũng đã đoán được gì đó.
Bình luận