Chap 61: C60
Ngọc Khê Tông là một trong tam tông ngũ phái đứng đầu đại lục Hạo Miểu, có địa vị tương đương Nhạc Hoa Tông, Thanh Nguyên Tông, chỉ có điều mấy năm gần đây thanh danh Nhạc Hoa Tông vang dội, đệ tử đông đảo, sức ảnh hưởng lớn nhất đại lục Hạo Miểu, mới có thể được gọi là đại tông môn đệ nhất Tu chân giới.
Dù như vậy, Ngọc Khê Tông vẫn là tông môn lâu đời, thực lực không thể khinh thường.
Chưởng môn Ngọc Khê Tông nhận được truyền tin của Tống Yến thì cực kỳ quan tâm tới chuyện này, đặc biệt phái đệ tử thân truyền của mình xuống Ngọc Chiếu thành tiếp đón Tống Yến, đồng thời dặn dò mọi chuyện đều phải phối hợp với y, chân quân cần gì đều phải cung cấp hết, tận lực tìm ra nguyên nhân.
Đại đệ tử thân truyền của chưởng môn Ngọc Khê Tông là một nữ tu tên Sở Ý, thiên phú tuyệt hảo, tâm tính cứng cỏi, thực lực đã đạt Kim Đan kỳ đại viên mãn, là hạt giống tốt nhất Tu chân giới. Nàng được sư phụ mình dặn dò, xuống Ngọc Chiếu thành chờ Tống Yến đến.
Ngọc Chiếu thành cách Ngọc Khê Tông không quá xa, trong thành cũng rất phồn hoa, nhân khẩu đông đảo. Có lẽ vì thế mà chuyện có người mất tích lại tự trở về cũng không có người nào chú ý, mãi đến tận khi số người mất tích nhiều gấp mấy lần, lại thêm nhiều tu sĩ nói mình không thể tiếp tục tu luyện mới khiến Ngọc Khê Tông coi trọng, nhưng điều tra hồi lâu cũng không thu hoạch được gì.
Lúc Tống Yến đến Ngọc Chiếu thành, Sở Ý đã ở cửa thành chờ y, vừa gặp liền dẫn y tới nhà của bách tính mất tích đầu tiên kia.
Ngọc Khê Tông đã báo trước cho người kia sẽ có tu sĩ tới điều tra, cho nên lúc bách tính kia thấy Tống Yến cùng Sở Ý tới cửa cũng không quá kinh ngạc, hơn nữa lại cực kỳ phối hợp.
Người kia tên Trần Ngũ, chỉ là một con buôn thảo dược bình thường trong Ngọc Chiếu thành, thường đi hái thảo dược nuôi sống cả gia đình.”Một ngày trước khi mất tích, ngươi có từng nhìn thấy người nào kì lạ không?” Tống Yến lên tiếng hỏi.
Từ lúc hắn mất tích đến nay đã hơn nửa năm, những ký ức ấy Trần Ngũ đều không nhớ rõ lắm, nhưng hắn vẫn nhớ rõ chuyện xảy ra một ngày trước khi mình mất tích.
“Ta chưa từng nhìn thấy người kỳ quái, nhưng ngày đó hái xong thảo dược xuống núi, ta phát hiện một túi vàng đầy ắp dưới chân núi.”
Bình thường hắn đều tới một ngọn núi nhỏ cách Ngọc Chiếu thành không xa để hái thảo dược, nơi đó vắng người, nhưng vẫn có dạng người như hắn tới đây. Bởi vậy mà lúc nhặt được túi vàng kia, Trần Ngũ hoài nghi nhìn hồi lâu, phát hiện xung quanh không có một bóng người, tim hắn mới đập như nổi trống, nhanh chóng nhét túi vàng kia vào ngực, bước vội về nhà.
Sau đó hắn cùng thê tử lo lắng đề phòng nửa ngày, nhưng vẫn không nghe nói nhà ai mất tiền, cho nên hai người cũng yên lòng.
Ai mà ngờ được, ngày hôm sau Trần Ngũ lại đột nhiên không biết tung tích, mất tích khoảng ba ngày, ngay lúc vợ hắn muốn đi tìm phân bộ Ngọc Khê Tông trú đóng ở Ngọc Chiếu thành thì Trần Ngũ bỗng dưng trở về. Hỏi hắn đi nơi nào, hắn hoàn toàn không nhớ, một chút ký ức cũng không.
Bình luận