Chap 60: C59
Tu luyện không kể năm tháng, Tống Yến vừa bế quan, năm năm đã trôi qua.
Thời gian năm năm, đối với tu sĩ chẳng qua chỉ là cái nháy mắt. Trong năm năm này, thanh danh Nhạc Hoa Tông lan xa, địa vị đệ nhất đại tông môn toàn đại lục Hạo Miểu càng thêm vững chắc không thể lay động. Trong thời gian đó lại có chuyện tương tự như vụ Quy Nhất Phái cùng Vạn Tượng Môn xảy ra, Nhạc Hoa Tông cũng phái đệ tử đi giải quyết, phá huỷ vài cứ điểm tương tự, cứu ra không ít tu sĩ thực lực kém cùng bách tính bình thường.
Có vẻ là Thượng giới cũng không có cách nào phái nhiều đại năng Hợp Thể kỳ như vậy xuống dưới, mấy năm qua đệ tử Nhạc Hoa Tông cùng những tông môn khác phá huỷ những cứ điểm kia cũng không phải đối đầu với tu sĩ thực lực mạnh mẽ như người áo đen năm đó Tống Yến đụng phải, vì thế mọi chuyện vẫn luôn thuận lợi.
Mấy bình Tục Linh đan Tống Yến đưa cho Mộ Quán Nhất trước khi bế quan đã có đất dụng võ khi nàng dẫn đội đi phá huỷ cứ điểm, để nàng có thể bình an trở lại Nhạc Hoa Tông, không chết trong tay Ma tu vì bảo vệ đồng môn như nguyên tác.
Về phần Thẩm Túc Chi ——
Từ khi hắn nhận được tin tức Tống Yến bế quan liền ở lại Ma cung tha thiết mong chờ y xuất quan, cả ngày chỉ có thể nghe thám tử báo cáo tình huống của Tống Yến. Chỉ là hắn cũng coi như giữ chữ tín, đã đáp ứng Tống Yến sẽ không khơi mào chiến tranh Ma giới cùng Tu chân giới thì vẫn luôn bất động.
Phi Yên tôn giả từ lúc bồi Tô Nhược tới Phàm giới đánh một trận cùng Thẩm Túc Chi vẫn chưa từng trở lại Ma giới, Thẩm Túc Chi cũng không gặp lại lão, không biết cùng Tô Nhược đi đâu.
Viên đá Thái Hư cuối cùng tất nhiên cũng không có tin tức gì.
Ngày Tống Yến xuất quan, Nguyên Minh Tử đang ở Lãm Nhạc Phong chăm sóc hoa hoa cỏ cỏ của hắn. Cảm thấy bên Phù Trần Phong truyền đến dao động linh lực mạnh mẽ, hắn đột nhiên ngẩng đầu, vội vàng bỏ lại bình nước, chạy tới Phù Trần Phong.
Kết giới Phù Trần Phong đã mỏng hơn trước kia rất nhiều, Nguyên Minh Tử thử bước lên một bước, phát hiện hắn có thể dễ dàng xuyên qua kết giới.
Quả nhiên là sư đệ xuất quan!
Nguyên Minh Tử vui mừng trong bụng, triệu hồi linh kiếm của mình, nhanh chóng ngự kiếm hướng Phù Trần Phong mà đi.
Bế quan năm năm, Tống Yến thành công đột phá Hợp Thể kỳ đại viên mãn, trở thành tu sĩ đệ nhất dưới Đại thừa kỳ, cách phi thăng chỉ còn một bước.
Y triển khai thần thức ra toàn bộ Phù Trần Phong, mỗi một cây hoa ngọn cỏ trên đỉnh núi đều có thể cảm nhận rõ ràng. Phía sau núi, hồ băng Thẩm Túc Chi từng dùng để áp chế nỗi thống khổ do chân khí trong cơ thể va chạm hiện lên sóng nước lấp loáng dưới ánh mặt trời, thác nước nhỏ ào ào lao xuống, bọt nước bắn lên dường như cũng rạng ngời rực rỡ.
“Sư đệ, chúc mừng xuất quan.” Nguyên Minh Tử vội vàng đi tới, cảm thấy khí tức trên người Tống Yến càng thêm sâu không lường được, thực lòng vui vẻ cho y, “Thực lực của sư đệ ngày càng tinh tiến, phi thăng chỉ còn là chuyện sớm muộn.”
Bình luận