Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 59: C58

Đằng sau, một đám Ma tu vây chặt chẽ xung quanh Tống Yến, hai mắt nhìn y chằm chằm, lại e sợ uy danh của Phù Hoa chân quân nên không dám tiến lên một bước. Đằng trước, Thẩm Túc Chi lười biếng dựa vào vương tọa, ý cười dạt dào nói với y, “Sư tôn, đã lâu không gặp.”

Tống Yến nghe vậy, trên khuôn mặt như tuyết trắng hiện ra một nụ cười lạnh lùng.

“Một tiếng sư tôn này của Ma tôn điện hạ, bản quân không đảm đương nổi.”

Thẩm Túc Chi bị y làm cho mất thể diện trước mặt mọi người lại không giận, cười tủm tỉm phất tay cho đám Ma tướng chặn cửa lui ra, đôi mắt hoa đào lại chăm chú nhìn Tống Yến, vẫn không đổi cách xưng hô: “Sư tôn tất nhiên đảm đương được, chỉ sợ là ta không trèo cao được tới chân quân.”

Tống Yến ngoài ý muốn liếc Thẩm Túc Chi một cái. Không ngờ tính khí hắn tốt vậy, bị y nói như vậy vẫn có thể mặt không đổi sắc mà tự giễu, nhưng Tống Yến cũng không định giữ thể diện gì cho hắn.

“Ngươi đúng là không trèo cao nổi.”

Ý cười trên mặt Thẩm Túc Chi cứng đờ chốc lát, chỉ là trong nháy mắt liền khôi phục, hắn không để ý chút nào nói: “Người nói cái gì cũng đúng.”

Như một quyền đánh vào bịch bông, trong lòng Tống Yến như bị thứ gì chặn lại, tiến lùi đều không ổn, có chút nghẹn khuất, y dừng một chút, trên mặt phủ đầy lạnh lẽo: “Hai người kia ở đâu?”

“Người nói hai người trên Phù Trần Phong?” Thẩm Túc Chi từ trên vương tọa đứng dậy, đi tới chỗ cách Tống Yến một mét thì dừng lại, “Vẫn sống tốt.”

Nghe thấy hai tiểu đệ tử kia bình an vô sự, lo lắng trong lòng Tống Yến mới giảm xuống. Nếu hai người kia gián tiếp mất mạng vì y, dù người giết không phải mình, e là y cũng sẽ cực kỳ áy náy. May mà, Thẩm Túc Chi vẫn chưa điên như thế, vẫn còn cơ hội cứu chữa.

“Ngươi bắt hai người kia, dẫn bản quân đến đây, mục đích là gì?”

“Tất nhiên là muốn gặp lại sư tôn.”

Tống Yến khẽ cau mày: “Bản quân đã nói rõ từ lâu, hai người chúng ta không còn bất kỳ quan hệ nào, gặp lại để làm gì?”

Thẩm Túc Chi cụp mắt, lông mi nhỏ dài che khuất thần sắc nơi đáy mắt, âm thanh không phân biệt được là vui hay giận: “Sư tôn, ta thật sự không đáng tha thứ sao?”

Tống Yến không chút nghĩ ngợi định trả lời một câu phải, khóe mắt thấy dáng vẻ Thẩm Túc Chi cúi thấp đầu tựa như rất đau khổ, nhất thời có chút chần chờ. Có vẻ như hắn… cũng chưa làm ra tội ác tày trời không thể tha thứ gì? Trong sách nói Thẩm Túc Chi chém chết nguyên thân, nhưng lúc y xuyên tới, chuyện này còn chưa xảy ra, mà cốt truyện phát sinh sau đó chả có nửa điểm giống nội dung nguyên tác, chuyện lớn nhất hắn làm là nói y giết hại đệ tử trước mặt mọi người Nhạc Hoa Tông, không xứng là đệ nhất chính đạo. Tuy việc này đúng là quá phận, nhưng nếu so với nguyên tác cũng chẳng là cái gì.

Thấy Tống Yến do dự, chậm chạp không nói gì, đáy mắt Thẩm Túc Chi tràn ra một nụ cười, nhưng vì hắn cúi thấp đầu nên Tống Yến không nhìn thấy được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...