Chap 58: C57
Trong cung điện màu đen trống trải u ám, có hai người xiêu xiêu vẹo vẹo ngồi trên thảm trải sàn đỏ thẫm hình hoa văn phức tạp. Hai người này hiển nhiên vẫn chưa phục hồi tinh thần, bốn con mắt ngơ ngác đánh giá khung cảnh xung quanh, thấy hoàn cảnh xa lạ còn có chút ngây ngốc, hình như là nhớ lại chuyện vừa mới xảy ra, ánh mắt của bọn họ rơi xuống ngay phía trước mình.
Trên vương tọa xa hoa tinh xảo màu đen, Thẩm Túc Chi một thân hồng y, lười biếng tựa lưng vào ghế, tay khoác lên thanh vịn nạm linh thạch quý giá, nốt ruồi son trên mi tâm làm cho hắn cực kỳ chói mắt, cặp mắt đào hoa nheo lại, chăm chú đánh giá Triệu Nhàn Tu cùng Chu Chu phía dưới.
Đây là hai người sư tôn muốn thu làm đệ tử? Hắn nhìn thêm vài lần, trên mặt lộ ra vẻ ghét bỏ không hề che giấu chút nào. Chậc, thiên phú kém như vậy, thoạt nhìn cũng ngơ ngác ngớ ngẩn, thực lực còn thấp, sao sư tôn lại coi trọng chúng?
Triệu Nhàn Tu cùng Chu Chu trong nháy mắt đối đầu với tầm mắt Thẩm Túc Chi liền tỉnh lại, trong lòng đầu tiên là sợ hãi cùng phẫn nộ, ngay sau đó bọn họ phát hiện, Thẩm Túc Chi hoàn toàn khác với Thẩm sư huynh trong ấn tượng của bọn họ.
Tuy trước kia hai người là đệ tử ngoại môn, nhưng Thẩm Túc Chi là người ôn hòa thân thiện, là mục tiêu theo đuổi cả đời của toàn bộ đệ tử Nhạc Hoa Tông. Bọn họ cũng có thể thỉnh thoảng tình cờ nhìn thấy Thẩm Túc Chi lúc hắn dạo quanh ngoại môn, bình thường cũng sẽ có tin tức liên quan tới hắn truyền đến.
Nào là Thẩm sư huynh hôm nay cùng vị sư tỷ nào luyện kiếm, khiến cho sư tỷ khen không dứt miệng, hay Thẩm sư huynh tiếp nhận khiêu khích của vị sư huynh kia, lại hoàn hảo không chút thương tích mà đá sư huynh xuống lôi đài, làm cho các đệ tử càng thêm bội phục, rồi Thẩm sư huynh lại đột phá, tháng trước hắn mới đột phá rồi, thiên phú tốt như vậy vẫn chăm chỉ thế, mấy đệ tử ngoại môn bọn họ tại sao còn không nỗ lực…
Những tin tức như vậy, không một tin nào không cho thấy Thẩm Túc Chi là một người có thiên phú mạnh mẽ, biết đối nhân xử thế, tu sĩ mạnh mẽ lại xử sự ôn nhu, là Đại sư huynh Nhạc Hoa Tông đáng kính trong lòng bọn họ.
Người này cùng với Ma tôn toàn thân là khí tức u ám nguy hiểm đang lười biếng dựa vào vương tọa phía trên híp mắt đánh giá bọn họ chả có nửa điểm giống nhau. Như hai người hoàn toàn khác nhau. Bọn họ nhất thời có chút mờ mịt.
Triệu Nhàn Tu trừng mắt nhìn Thẩm Túc Chi, trong lòng dường như còn ôm ấp kỳ vọng đối với hắn, do dự mở miệng, ngữ khí có một tia kiêng kỵ: “…Đại sư huynh?”
Chu Chu kéo tay áo Triệu Nhàn Tu, nhìn chằm chằm người ngồi phía trên: “Cái gì mà Đại sư huynh. Ngươi nhìn cho rõ đi! Hắn là Ma tôn điện hạ, không phải đệ tử duy nhất của chân quân, càng không phải Đại sư huynh Nhạc Hoa Tông chúng ta!”
Ngón tay khoát trên tay vịn của Thẩm Túc Chi giật giật, bên môi hiện lên một nụ cười lạnh: “Đại sư huynh Nhạc Hoa Tông?”
“Cái này, bản tọa không với nổi.”
Hắn vừa nhìn hai người liền cảm thấy sau này bọn họ sẽ thay mình ở bên Tống Yến, sẽ lôi kéo Tống Yến luyện kiếm giống như trước đây, chỉ có điều người kia từ hắn biến thành bọn họ. Nghĩ đến đây, trong lòng hắn lập tức sinh ra cảm giác vô cùng buồn bực, ngay cả một ánh mắt cũng không nguyện bố thí cho hai người.
Bình luận