Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 57: C56

Từ lần gặp mặt ở Phàm giới, trong lòng Thẩm Túc Chi vẫn luôn buồn bực mất mát, đối với Tống Yến ngoại trừ hổ thẹn còn quanh quẩn hai loại cảm xúc không nói rõ được. Chính cảm xúc này đã thôi thúc hắn tới Mạc Ất thành, đi đến nơi gặp mặt đầu tiên giữa hắn và Tống Yến.

Vừa đến cửa thành, thứ mùi khó có thể dùng lời diễn tả nháy mắt chui vào xoang mũi hắn, Thẩm Túc Chi khẽ nhíu mày, bước vào bên trong, khung cảnh hoang vu lập tức đập vào mắt. Trên đường phố vài người vội vã đi lại, ai cũng gầy trơ xương, bộ dạng chật vật, còn có một hai người điên rồi, trong miệng luôn lẩm bẩm như bị bệnh tâm thần.

Thẩm Túc Chi vừa đặt chân vào Mạc Ất thành đã lập tức bị rất nhiều ánh mắt đánh giá, có cảnh giác, có phòng bị, cũng có hoài nghi, nhưng không có ai dám tiến lên. Hắn dừng lại, tiếp tục không coi ai ra gì mà đi tới trung tâm thành. Có mấy bách tính bình thường vẫn luôn đi theo hắn, thấy hắn hướng tới Vạn Tượng Môn đã là một mảnh phế tích lại càng thêm cảnh giác. Càng tới gần Vạn Tượng Môn, Thẩm Túc Chi càng có thể cảm nhận được khí tức thuộc về Tống Yến lưu lại trong không khí, cảm xúc cuồn cuộn càng thêm mãnh liệt.

Sư tôn cũng đã tới nơi này, y tới làm gì?

Có giống mục đích của hắn hay không?

Nhưng sau khi nhìn thấy thảm trạng ở Vạn Tượng Môn, trái tim đang nhảy loạn của Thẩm Túc Chi trong nháy mắt lại rơi xuống đáy vực. Nơi này đúng là có lưu lại chút dao động linh lực của Tống Yến, nhưng bên cạnh đó vẫn còn một loại năng lượng tà ác khác, không giống ma khí trong cơ thể hắn mà giống như vô số oán khí tụ lại, tuy chỉ là chút tàn dư nhưng lại khiến cho người khác cực kỳ khó chịu. Hơi thở này… sao lại giống như loại khí tức trước kia hắn cảm nhận được khi cùng sư tôn tới Quy Nhất Phái?

Đôi mắt đào hoa u ám của hắn nhìn quanh một vòng, thấy mấy người bình thường sợ hãi rụt rè trốn ở phía sau quan sát liền trực tiếp vung tay lên, trong vòng một giây liền bắt được một người có sắc mặt tốt nhất trong số họ.

Người kia thấy mình đột nhiên bắt đã sợ hãi, lại thấy trên tay người trước mặt còn có hắc khí bao phủ thì càng phát run, nhưng cả người không thể động đậy: “Ma… Ma tu! Ngươi là Ma tu!”

Thẩm Túc Chi miễn cưỡng nhìn người nọ: “Bản tọa có mấy vấn đề hỏi ngươi. Trả lời tốt thì bản tọa bảo đảm ngươi sẽ không chút tổn hại quay về, nếu có điều che giấu —— “

Ánh mắt hắn đột nhiên sắc bén, dọa người kia sợ đến muốn nhảy dựng, vội vã biểu thị thái độ của mình: “Tiểu nhân nhất định biết gì nói nấy.”

Thẩm Túc Chi lập tức khôi phục thái độ hờ hững như cũ, lười biếng nói: “Bản tọa hỏi ngươi, nơi này đã xảy ra chuyện gì?”

Người kia liếc nhìn phế tích, trong mắt bùng lên phẫn nộ cùng sợ hãi, thổn thức nói: “Việc này phải nói tới chuyện từ năm năm trước —— “

Nửa khắc sau, người kia nói tới miệng khô lưỡi khô, đang nhắc tới việc có vị đại năng Tu chân giới dùng sức mình đánh bại Vạn Tượng Môn, cứu cả đám người bọn họ ra ngoài, Thẩm Túc Chi đột ngột mở miệng: “Người cứu các ngươi có phải là một người mặc bạch sam không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...