Chap 56: C55
Bên cạnh là đại năng Thượng giới thất khiếu chảy máu, tử trạng thê thảm. Phía sau là đứa con gái gã thương yêu ôm gã chặt chẽ không buông tay. Chưởng môn Vạn Tượng Môn bỗng sinh ra một loại cảm giác bất lực như năm đó trơ mắt nhìn thê tử băng huyết mà chết. Nhiều năm thực lực nhanh chóng nâng cao như vậy, trước mặt cường giả đệ nhất được cả Tu chân giới công nhận là Phù Hoa chân quân, lại yếu ớt đến mức không đỡ nổi một đòn.
Gã ôm chặt lấy Ngô Linh Việt, chân tay run rẩy lại vẫn nỗ lực tạo nên hình tượng người cha mạnh mẽ không sợ trời không sợ đất trước mặt Ngô Linh Việt. Nhưng trong lòng chưởng môn Vạn Tượng Môn cực kỳ rõ ràng, sợ là gã chẳng sống được bao lâu nữa.
Những chuyện gã làm đều khiến thiên nộ nhân oán, làm người ta hận không thể chém gã thành trăm mảnh, để gã vĩnh viễn không được siêu sinh, tuyệt đối không được chết dễ dàng. Lúc gã làm những chuyện đó cũng đã nguyện ý gánh chịu hậu quả khi thất bại, nhưng là một người cha, gã chỉ muốn che chở Ngô Linh Việt chu toàn.
Cảm nhận được ánh mắt lạnh thấu xương của Tống Yến, chưởng môn Vạn Tượng Môn kiên trì chống đỡ, không lộ ra chút nhát gan nào, che chở cho Ngô Linh Việt phía sau, miễn cưỡng cười nói: “Chân quân, thực sự là đã lâu không gặp .”
Tống Yến không nói một lời, thanh lãnh nhìn gã như đã thấu mọi thứ: “Tuổi thọ của ngươi vốn nên tận từ lâu rồi.”
Sắc mặt gã cứng đờ. Đúng vậy, tu vi của gã từng nhiều năm không thể thăng tiến, lấy tu vi trước kia mà nói, tuổi thọ của gã thực sự đã sớm hết.
“Bản quân chỉ hỏi ngươi một câu. Ngoại trừ Vạn Tượng Môn, còn nơi nào khác làm ra việc này?” Tống Yến từ trên không trung chậm rãi hạ xuống.
Chưởng môn Vạn Tượng Môn thấy Phù Hoa chân quân được người người kính ngưỡng sắp đến trước mặt mình, theo bản năng lui về phía sau một bước, suýt chút nữa đụng vào Ngô Linh Việt: “Ta cũng không biết.”
Tống Yến nhớ đến những bách tính vô tội trong ám lao, nhớ tới lão già áo đen như đại họa đã giải quyết xong. Y liếc mắt nhìn hai người đối diện, đã không có đáp án mình cần thì không cần phải nói nhiều. Y vung tay, Khốn Tiên Tác thượng phẩm từ trong tay áo lao ra, trói chặt chưởng môn Vạn Tượng Môn cùng Ngô Linh Việt.
“Ngươi làm gì đấy?!” Đột nhiên bị trói, Ngô Linh Việt tức giận trợn to mắt, “Ngươi cho rằng ngươi là ai, dựa vào cái gì trói ta và phụ thân!”
Tống Yến không có nghĩa vụ trả lời nàng, ngón tay giật giật, rút một đầu Khổn Tiên Tác ra buộc với đầu còn lại. Phù Trần kiếm bên người hơi rung động, sau đó, mũi kiếm nhấc hai người lên như xâu kẹo hồ lô, trong tiếng rít gào của Ngô Linh Việt cùng tiếng an ủi của chưởng môn Vạn Tượng Môn ném hai người lên không trung, cùng Tống Yến đi tới Vạn Tượng Môn.
Đệ tử Vạn Tượng Môn thấy môn chủ bị một thanh kiếm xách trên không trung thì lập tức hoảng loạn, căn bản không ngăn được Tống Yến xông vào. Y cũng lười nói, trực tiếp bộc phát uy áp chỉ thuộc về cường giả Hợp Thể kỳ, dưới uy thế mạnh mẽ này, mấy đệ tử Vạn Tượng Môn có tu vi không cao đồng loạt xụi lơ trên mặt đất không thể nhúc nhích, y cứ thế mà dễ dàng tiến vào ám lao.
Bình luận