Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 53: C52

Không gian vốn yên tĩnh không hề có một tiếng động, thậm chí một chiếc lá rụng cũng có thể bị Tống Yến nghe thấy, đột nhiên phát ra một tiếng vang như có vật nặng rơi xuống đất ngoài cửa. Ngô Linh Việt đột nhiên trợn to mắt, hoảng sợ nhìn ra cửa.

Trong nháy mắt, Tống Yến phủ kín thần thức của mình trên cả con đường, rốt cục cũng cảm nhận được một hơi thở yếu ớt ở ngoài cửa.

Y mềm giọng an ủi Ngô Linh Việt vài tiếng rồi đứng dậy, hướng mắt về cánh cửa yếu ớt kia.

Mới bước ra một chân, Tống Yến cảm thấy bắp đùi của mình đột nhiên bị một người níu lại, một tiếng cầu xin cực nhỏ truyền vào trong tai.

“Thúc thúc, đừng bỏ ta lại!”

Tống Yến cúi đầu nhìn người đang ôm lấy chân mình, đôi mắt to của tiểu cô nương tràn đầy hoảng loạn cùng sợ hãi, khuôn mặt tròn vì dính bụi mà có hơi buồn cười, cánh tay mảnh khảnh ôm chặt lấy bắp đùi của y không buông.

Đáy lòng Tống Yến nhất thời mềm nhũn, y chạm vào sợi tóc mềm mại của tiểu cô nương, cầm lấy bàn tay nho nhỏ đặt trong lòng bàn tay mình: “Được, chúng ta cùng đi.”

Ngô Linh Việt khẽ gật gật đầu, nắm chặt tay Tống Yến, bám sát y ra khỏi cửa.

Bên ngoài vẫn là một khung cảnh hoàn toàn yên tĩnh, cửa các nhà đều đóng chặt, thoạt nhìn cực kỳ hoang vu.

Lần theo tiếng hít thở yếu ớt kia, Tống Yến cùng Ngô Linh Việt đều cố ý bước nhẹ, theo bản năng nín thở.

Đây là một con hẻm nhỏ chật hẹp, trên mặt đất chất chồng mấy cái rương rách nát phủ đầy rơm rạ, có vẻ hơi tiêu điều.

Tiến vào hẻm nhỏ, tiếng hít thở trở nên rõ hơn nhiều, ngay cả Ngô Linh Việt là một tiểu cô nương chưa từng tu luyện cũng nghe được. Nàng giống như cầu xin mà nhìn Tống Yến, y nhìn nàng trấn an.

“Đùng” một tiếng, một chiếc rương chất đầy rơm rạ đột nhiên lăn xuống, nhanh như chớp lăn tới bên chân Tống Yến. Y liếc nhìn cái rương, nắm tay Ngô Linh Việt đi tới đằng sau chồng rương cao bằng một người kia.

Gió cuốn bụi bặm trên mặt đất, phía sau rương gỗ rách nát, một nam nhân trung niên mặt đầy máu lặng lẽ nằm đó.

“A ——” Ngô Linh Việt bị dáng vẻ thê thảm của người trước mắt dọa sợ, lui về phía sau hai bước, kinh ngạc che miệng lại.

Người kia thoi thóp nằm trên đất, quần áo trên người chỗ nào cũng có vết máu đọng hòa cùng bụi đất, đôi môi trắng bệch, trên mặt bê bết máu và bùn đất, căn bản không có sức mở mắt nhìn hai người bọn họ.

Ngô Linh Việt cẩn thận nhìn nhìn một lát, không thể tin trợn to mắt: “A Tường thúc? Ngươi là A Tường thúc sao?”

Người được gọi là A Tường thúc cố sức giơ tay lên sau đó liền trực tiếp mất đi ý thức.

“A Tường thúc!” Ngô Linh Việt sốt ruột ngồi xổm xuống, muốn chạm lại không dám chạm vào người kia, chỉ có thể sợ hãi, lúng túng không biết nên làm thế nào.

“Thúc thúc.” Ngô Linh Việt kéo kéo góc áo Tống Yến, “Ngươi mau cứu A Tường thúc được không? Đây là hàng xóm mất tích đã lâu của ta, không biết tại sao lại có thể xuất hiện ở đây.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...