Chap 50: C49
Ngươi tỉnh rồi?!”
Tiếng Thao Thiết kinh hỉ truyền vào đại não hỗn độn của Thẩm Túc Chi. Hắn mơ màng mở mắt, chỉ thấy một cái đầu lông xù to đùng áp sát vào mặt, một đôi mắt lấp lánh đang nhìn hắn chằm chằm.
Suy nghĩ của Thẩm Túc Chi tạm dừng trong nháy mắt, trong đầu là khoảnh khắc cuối cùng ở Nhạc Hoa Tông.
Bên tai dường như còn quanh quẩn lời thề thất vọng mà kiên quyết của Tống Yến.
Thiên địa làm chứng, trục xuất sư môn. Kiếp này vĩnh viễn không gặp lại.
Vĩnh viễn không gặp lại… Thẩm Túc Chi cúi đầu, trong tay còn siết chặt một mảnh vải trắng như tuyết. Hắn ngơ ngác, ngón tay chậm rãi vuốt ve lên xuống.
“Người đó… sao rồi?” Giọng nói có chút khàn khàn, còn mang theo một tia thấp thỏm.
Thao Thiết trừng mắt, trong nháy mắt hiểu ra: “Ngươi nói mỹ nhân à? Người của chúng ta báo tin y xuống núi rồi.”
Xuống núi? Sao đột nhiên lại xuống núi?
“Đi đâu?” Thẩm Túc đột nhiên ngẩng đầu.
“Mỹ nhân tự mình muốn đi, hình như còn cải trang. Người của chúng ta không thấy y, cũng không biết y đi đâu, chỉ nghe nói là muốn đi giải sầu.” Thao Thiết thành thật đáp.
Nếu bọn họ có thể thám thính được hành tung của Tống Yến thì đã chẳng cần phái người đi tìm hiểu tin tức kia.
“Giải sầu.” Thẩm Túc Chi lặp lại hai chữ này trong miệng, cảm thấy cổ họng có chút đắng chát.
Là hắn phụ lòng dạy dỗ, là hắn chưa từng tin tưởng sư tôn, là hắn làm cho y thất vọng. Tất cả đều là vì hắn.
Sư tôn, sư tôn.
Ma cung vắng vẻ lại yên tĩnh, chỉ có một tiếng khóc nức nở mơ hồ vang lên, dai dẳng không dứt.
–
【 Hệ thống đang tính toán —— hệ thống tính toán xong xuôi. Tâm tình nam chính có dao động, giá trị hảo cảm của nam chính đối với ngài hiện tại là 50 điểm. Chúc mừng kí chủ, mời ngài tiếp tục cố gắng. 】
Mất hai ngày vừa mới đến đô thành Đông Lê Quốc- Phí thành, Tống Yến ngưng mắt nhìn về phía trước, bên dưới cổng thành cao lớn, dân chúng vội vàng đi lại, hình như trong thành đã xảy ra chuyện lớn, quan binh canh gác đang kiểm tra từng người khả nghi.
Đến phiên Tống Yến, vì khí chất của y quá mức thanh lãnh, quan binh đặt câu hỏi không nhịn được mà quan sát y vài lần.
“Bao nhiêu tuổi? Người từ đâu tới? Gần đây từng đi qua nơi nào?”
“Hai mươi tuổi, người kinh thành, mới từ Nguyên thành trở về.” Tống Yến bình tĩnh trả lời.
“Nguyên thành?” Quan binh kia hơi kinh ngạc, “Nơi đó vừa mới gặp chiến loạn.”
“Đúng vậy.” Tống Yến gật đầu, “Tại hạ đợi chưa tới hai ngày thì quân đội đã dẹp xong thành, quyết định nhanh chóng trở về.”
“Đó là đương nhiên.” Quan binh kia nghe thấy lời này, sắc mặt khá là tự hào: “Đông Lê Quốc chúng ta chính là quốc gia cường đại nhất. Từ trước đến giờ chỉ có chúng ta đánh người khác. Tiểu huynh đệ, Phí thành hôm trước mới xảy ra chuyện lớn. Nhà họ Tô nổi danh nhất bị diệt môn. Hiện nay người người bất an, ngươi cũng phải cẩn thận nhiều hơn.”
Bình luận