Chap 48: C47
Giọng nói vừa dứt, cuối đường xuất hiện một đội quan binh mặc trang phục màu lam đậm. Cửa sổ “bộp” một tiếng bị đóng lại, ngoại trừ một câu “Nhanh chóng trốn đi” cũng không còn gì khác.
Những quan binh này cùng một giuộc với quan binh Tống Yến nhìn thấy ở cổng thành, thoạt nhìn có vẻ là hoành hành bá đạo quen rồi, dáng vẻ cao cao tại thượng dùng lỗ mũi nói chuyện.
“Các huynh đệ mau nhìn, phía trước có phải tiểu mỹ nhân không?” Một tên quan binh nhìn thấy Tống Yến, dụi dụi con mắt, không thể tin hỏi một người bên cạnh: “Không ngờ trong thành còn có thể nhìn thấy mỹ nhân sống, thoạt nhìn còn là người từ ngoài tới.”
Mắt người bên cạnh cũng đã cười đến híp thành một cái khe: “Thành chủ chúng ta không phải thích loại như này sao? Các huynh đệ, bắt tiểu tử này lại nộp cho thành chủ, chúng ta nhất định có thể được ban thưởng không ít!”
Các quan binh còn lại đồng loạt phụ họa, hình như đã tưởng tượng ra cảnh tay ôm đống bạc, ánh mắt nhìn về phía Tống Yến càng thêm hèn mọn.
Lần xuống núi này Tống Yến vẫn che giấu dung mạo, nhưng lại không phải dáng vẻ cũ mà là một khuôn mặt không quá diễm lệ nhưng khá thanh tú, ở Phàm giới cũng coi như mỹ nhân.
Phàm giới không đủ linh khí, dù trước khi xuống núi y có mang theo rất nhiều linh thạch để hấp thụ linh lực, nhưng vẫn nên tiết kiệm. Hơn nữa tốt nhất là không nên bại lộ thân phận ở Phàm giới, nếu không sẽ gây ra phiền phức không đáng có.
Chỉ cần y không động tới hoàng thất thì công phu của y ở đây vẫn tính là điêu luyện, đủ cho y hoàn thành công việc, trở về Tu chân giới.
Vì không muốn chọc phải phiền phức nên Tống Yến không để ý đến bọn chúng, quyết định tránh khỏi những quan binh này, rẽ sang hướng khác.
“Muốn chạy? Đứng lại!” Nhìn thấy tiểu bạch kiểm mà chúng muốn dâng lên cho thành chủ đại nhân muốn chạy, một người trong đó quát lớn một tiếng. Đám quan binh lập tức đuổi theo, bao vây Tống Yến lại.
“Hôm nay gặp phải chúng ta coi như ngươi xui xẻo. Bé ngoan vẫn nên đi theo chúng ta trở về phủ thành chủ. Nếu thành chủ đại nhân có thể coi trọng ngươi, đó chính là phúc phận. Thành chủ của chúng ta ở mảnh đất này chính là nói một không nói hai, là vua một cõi hàng thật giá thật. Ở cùng hắn, ngươi có thể ăn ngon mặc đẹp, sẽ không phải chịu bạc đãi.”
Tống Yến kiên nhẫn giải thích: “Tại hạ cũng không thiếu tiền, hơn nữa còn có chuyện quan trọng muốn làm. Các vị quan gia có thể giơ cao đánh khẽ để tại hạ đi được không? Tại hạ chắc chắn sẽ vô cùng cảm kích.”
Nói rồi y đưa cho đám quan binh một túi bạc to.
Cũng không phải y không muốn quản những việc này, mà là Tu chân giới đã quy định, tu sĩ không thể nhúng tay vào việc ở Phàm giới. Đúng là kiếm pháp của y có thể đối phó mấy kẻ giá áo túi cơm này, nhưng nhìn là biết những quan binh này cùng với thành chủ Nguyên thành đều cực kỳ sĩ diện. Nếu bọn họ chịu thiệt, nhất định sẽ có nhiều quan binh hơn đến vây khốn y, kéo theo cả đống phiền phức, lúc đó thì cái được không đủ bù đắp cái mất.
Bình luận