Chap 45: C44
Lời chỉ trích của Thẩm Túc Chi khiến các đệ tử bên ngoài Chấp Pháp Đường đồng loạt lâm vào mơ hồ cùng khủng hoảng. Bọn họ không dám tin, cũng sẽ không tin Phù Hoa chân quân mà mình sùng bái từ nhỏ đến lớn lại là người đáng khinh như thế.
Nguyên Minh Tử nghe Thẩm Túc Chi nói, biểu tình trên mặt càng thêm phẫn nộ. Hắn tuyệt không cho phép người nào vấy bẩn sư đệ của mình như vậy: “Không được nói bậy!”
“Chưởng môn đừng sốt ruột muốn bản tọa ngậm miệng.” Nhìn chăm chú Tống Yến hồi lâu, Thẩm Túc Chi mới tốt bụng liếc Nguyên Minh Tử một cái, “Chân quân cũng chưa phủ nhận, ngươi gấp gáp thay y trách tội bản quân làm cái gì?”
Nguyên Minh Tử nghẹn lại.
Thấy Nguyên Minh Tử oán giận, trong lòng Tống Yến thầm mắng Thẩm Túc Chi mấy chục lần, cuối cùng vẫn là ung dung mở miệng: “Vì sao ngươi lại biết bản quân giam cầm đệ tử để tư lợi?”
“Tất nhiên là thấy tận mắt.”
Tống Yến cũng không giận, bình tĩnh hỏi ngược lại: “Thấy tận mắt bản quân để tăng cao thực lực mà rút linh căn của tu sĩ?”
“Chuyện đã làm rồi, cần gì phải biện giải?” Xích sắt trong tay Thẩm Túc Chi phát ra tiếng vang loảng xoảng, “Đường đường là ánh sáng của chính đạo mà lại không dám nói thật sao?”
Tống Yến đứng dậy, vuốt phẳng vết nhăn trên quần áo, thong dong nói: “Nếu ngươi chắc chắn như thế, bản quân nhiều lời vô ích. Mắt thấy mới là chân tướng, nếu không bản quân chẳng phải là bị đổ tội sao?”
“Ma tôn điện hạ không ngại thì theo bản quân tới sau núi nhìn một chút, đỡ phải oan uổng người vô tội.”
Trong lòng Thẩm Túc Chi xẹt qua một tia linh cảm không lành ——
Tại sao Tống Yến không chút hoảng loạn? Chẳng lẽ y thật sự chưa từng hãm hại tu sĩ?
Nhưng những tu sĩ thiên tư không tồi bị hắn nhốt sau núi là chuyện gì? Công pháp của đám Quy Nhất Phái kia chẳng lẽ không có liên quan gì tới Tống Yến?
Thẩm Túc Chi tràn ngập nghi vấn, nhưng lại bị hắn hung hăng ép xuống.
Sẽ không, tình báo của hắn không thể sai được.
Từ lâu hắn đã nhận định Tống Yến chính là một kẻ ngụy quân tử sống hai mặt. Cho nên lúc nhìn thấy y nhốt người ở sau núi, phản ứng đầu tiên chính là y cũng giống như đám người Quy Nhất Phái kia, rút linh căn người khác cho mình sử dụng. Dù bây giờ xác nhận Tống Yến có lí do của y, nhưng tư tưởng đã cắm rễ này cũng rất khó thay đổi trong khoảng thời gian ngắn.
Đi theo Tống Yến cùng Nguyên Minh Tử, ngoại trừ phong chủ các phong và trưởng lão, các đệ tử hiếu kỳ cũng tới cấm địa.
Cấm địa sở dĩ gọi là cấm địa, vì trong này có rất nhiều cơ quan, giam giữ rất nhiều tàn dư thần thức của các vị đại năng thượng cổ. Những tia thần thức này vì thời gian quá dài, hung tính cực cao, lại không thể tiêu diệt, có khả năng không thể khống chế được, cho nên mới bị Nhạc Hoa Tông liệt vào cấm địa, nghiêm cấm đệ tử tiến vào.
Bình luận