Chap 44: C43
Ánh nắng xuyên qua khe hở rọi xuống nền đất đen nhánh. Hàng rào sắt lớn chỉnh tề ngăn cách từng phòng giam. Mỗi phòng là một phạm nhân đang trầm mặc. Mọi thứ xung quanh rất sạch sẽ, trong phòng giam đều có một chiếc bàn gỗ nhỏ, trên giường đá có cỏ khô mềm mại cùng với đệm chăn sạch sẽ, cực kỳ thoải mái.
Nơi này là thủy lao Nhạc Hoa Tông.
Tuy gọi là thủy lao, nhưng lại không dính líu gì tới nước, mà ngược lại, không khí khô ráo, xem ra nhà giam cũng rất có nhân tính.
Đi sâu vào nhà giam phía trong, có một người mặc quần áo màu đen, cúi thấp đầu ngồi trên giường đá, tứ chi bị xích sắt dày nặng khóa chặt, trên người mơ hồ có vết máu, thoạt nhìn khá chật vật.
Xích sắt là hàn thiết ngàn năm được luyện chế mà thành, có thể niêm phong lại linh khí trong cơ thể, phòng ngừa tù nhân có thực lực quá mạnh mẽ, phá tan trói buộc. Lúc này, sợi xích sắt đang gắt gao quấn lấy tứ chi Thẩm Túc Chi, ngay cả động đậy cũng tốn sức.
Linh khí trong người bị phong ấn, ma khí cũng không dùng được, nhưng vẫn nghiêm túc chữa trị linh mạch cho hắn, bảo đảm hắn sẽ không chết vì mất máu quá nhiều.
Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng lại chậm rãi.
Thẩm Túc Chi ung dung nhấc mí mắt, một thân ảnh trắng như tuyết đứng bên ngoài hàng rào cách hắn không xa, đang lẳng lặng nhìn hắn.
Một tiếng cười lạnh đột ngột vang lên.
Thanh âm khàn khàn vang vọng trong thủy lao, mang theo một chút châm chọc mỉa mai, lại có vẻ bình tĩnh đến dị thường: “Ta chờ người thật là lâu.”
“Sư tôn.”
“Ừm.” Tống Yến không có bất kỳ động tác gì, “Ta đến rồi.”
Tiếng xích sắt liểng xiểng lay động thong thả mà chói tai, ken két đâm vào màng nhĩ mỗi người. Một lát sau, hai người đứng đối diện, bầu không khí như đông cứng lại trong nháy mắt.
Trong đôi mắt đào hoa đẹp đẽ của Thẩm Túc Chi chỉ có tối tăm, trên gương mặt tinh xảo là lạnh lùng xen lẫn trào phúng vô tận. Mái tóc hơi rối, nốt ruồi son giữa mi tâm cũng nhiễm phải tro bụi, tuy nhìn có chút chật vật, lại vẫn không thể che giấu được dung mạo mỹ miều bất phân nam nữ của hắn.
Cảm thấy không khí có chút áp lực, Tống Yến trầm mặc nhìn Thẩm Túc Chi, chờ hắn mở miệng trước.
Dường như cuối cùng cũng không nhịn được, khóe môi cứng đờ của Thẩm Túc Chi hơi kéo kéo, đánh vỡ bầu không khí nặng nề, cười một cái giả tạo, hỏi: “Sư tôn không có gì muốn hỏi ta sao?”
Con ngươi thanh lãnh của Tống Yến nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, bình tĩnh mở miệng: “Ngươi là Ma tôn?”
Thẩm Túc Chi sững sờ, sau đó cũng không hề giấu diếm: “Phải.”
Trong mắt Tống Yến nhất thời tràn đầy vẻ thất vọng.
“Thẩm Túc Chi, ta dạy dỗ ngươi bảy mươi sáu năm, ngoại trừ một chút sai lầm về tình cảm, tự cảm thấy không có chỗ nào cần phải xin lỗi ngươi.” Y dừng một chút, dường như là tức đến không nói ra lời, một lúc lâu mới thở ra một hơi thật dài, “Hôm nay ta chỉ muốn hỏi ngươi một chút, ta đã dạy ngươi những gì?”
Bình luận