Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 43: C42

Ầm ầm ——

Trong lúc chật vật, cụm linh lực sáng rực trong tay Nguyên Minh Tử lại một lần nữa áp sát Thẩm Túc Chi, linh lực màu trắng chói mắt như trút xuống, cuộn trào  lao tới người đứng trước nhà trúc.

Đất rung núi chuyển, Thẩm Túc Chi không kịp né tránh, theo bản năng lấy sức mạnh trong cơ thể đối chọi với Nguyên Minh Tử.

Bạch sắc va chạm hắc sắc, trong cổ họng hắn đột ngột dâng lên vị tanh ngọt, một giây sau, máu tươi không kịp khống chế mà tràn ra khỏi khóe miệng.

Thẩm Túc Chi quỳ một chân, chân còn lại co lên chống đỡ thân thể của mình. Hắn khó khăn ngồi thẳng dậy, cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều đã lệch khỏi vị trí.

Nguyên Minh Tử cũng bị chấn động đến mức lui về sau vài bước, trong lòng kinh ngạc, lại dâng cao cảnh giác.

“Ngươi rốt cục là ai? Lẻn vào Nhạc Hoa Tông có mục đích gì?!”

Hắn được sư đệ nuôi bên người nhiều năm, vậy mà lại là một Ma đầu lòng lang dạ thú!

“Khụ khụ.” Thẩm Túc Chi giơ tay trái lau đi vệt máu bên khóe miệng, tay phải nắm thật chặt Phá Vân kiếm, khóe môi nhẹ nhàng giương lên, “Sư bá, không phải ngài đã sớm biết sao?”

Nguyên Minh Tử cắn răng, đau lòng nói: “Nhạc Hoa Tông chưa từng đối xử tệ với ngươi.”

“Đúng vậy, sư bá, Nhạc Hoa Tông đối với ta rất tốt.” Phá Vân kiếm cắm xuống đất, Thẩm Túc Chi nắm chuôi kiếm, chậm rãi đứng lên, tóc mai bên mái phất qua mặt, trong đôi mắt hoa đào hiện ra một tia giãy dụa, nhưng rất mau lại biến mất, trở thành khuôn mặt vô tình vô cảm, “Nhưng từ nhỏ ta đã là Ma tộc, thứ chảy trong máu không phải linh khí mà là ma khí. Dù ta tu kiếm pháp, trong lúc nguy cấp cũng chỉ có ma khí mới che chở cho ta.”

“Thẩm Túc Chi, dáng vẻ ngươi như vậy, sao có thể xứng với sư tôn đã dạy dỗ ngươi nhiều năm?”

Nhắc tới Tống Yến, hô hấp Thẩm Túc Chi hơi ngưng lại, sau đó, trong đầu chợt lóe lên cảnh tượng Tống Yến biến mất ở trận pháp trước vách núi sau Nhạc Hoa Tông, cười lạnh một tiếng: “Y cũng xứng làm sư tôn của bản tọa?”

Ngọc phù ẩn dưới ống tay áo biến mất theo câu nói này, Thẩm Túc Chi không phản kháng nữa, tùy ý Nguyên Minh Tử thu lại bội kiếm cùng túi Càn Khôn, lại bị Khổn Tiên Tác trói chặt, không thể động đậy.

Thân là Ma tộc, Thẩm Túc Chi đã sớm dự liệu sẽ có một ngày như thế, tất nhiên đã chuẩn bị đường lui thật tốt, đảm bảo không thể gặp chuyện ở Tu chân giới, chỉ là hắn không ngờ ngày đó lại đến nhanh như vậy.

Nguyên Minh Tử dù sao cũng là cao thủ Hóa Thần kỳ, dù thiên phú của hắn cao cũng không đấu lại Nguyên Minh Tử đã tu luyện mấy trăm năm, không bằng trực tiếp bỏ chạy, trở lại Ma giới, sau này còn có sức đánh một trận. Chẳng qua, Thẩm Túc Chi lúc này thay đổi chủ ý.

Hắn không đi.

Người ra vẻ đạo mạo như Tống Yến, dựa vào cái gì mà có thể bình yên ở lại Nhạc Hoa Tông, hưởng thụ tán dương cùng ca tụng của mọi người?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...