Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 42: C41

Phi Yên tôn giả vừa nói, bầu không khí trong đại điện lập tức đóng băng.

Thẩm Túc Chi nhếch môi, cười như không cười, trong mắt chợt lóe lên một tia lệ khí, trong giọng lại là nhẹ nhàng ôn nhu, dường như cũng không quá để ý.

Hắn khẽ mỉm cười, như một vị quân chủ săn sóc thần tử, đôi môi nhạt màu lại nói ra câu chữ tàn nhẫn: “Nếu đã thế, Hữu hộ pháp tự chặt một tay, làm gương cho Ma tộc chúng ta đi.”

Phi Yên tôn giả bỗng ngẩng đầu, đôi mắt vẩn đục nhìn chòng chọc Thẩm Túc Chi trên vương tọa, hai bàn tay dưới lớp áo bào rộng rãi mạnh mẽ nắm chặt, trên tay tỏa ra hắc khí mơ hồ.

Thẩm Túc Chi nghiêng đầu, nhìn lại Phi Yên tôn giả: “Làm sao? Hình như Hữu hộ pháp không tình nguyện?”

Thao Thiết an phận nằm úp sấp trong nháy mắt đứng dậy, cong lưng uốn gối, làm ra tư thế như sắp tấn công, đôi mắt to như chuông đồng khóa chặt thân ảnh Phi Yên tôn giả, gầm gừ lộ ra răng nanh sắc bén.

Trong điện hoàn toàn yên tĩnh, không một ai dám xin tha cho lão.

Đối mặt một lúc lâu, bả vai căng cứng của Phi Yên tôn giả đột nhiên sụp xuống, bàn tay nắm chặt cũng buông ra, lão cắn răng nói: “Thuộc hạ tuân mệnh.”

Tuyệt kỹ thành danh của Phi Yên tôn giả chính là Vuốt Ưng, thứ tạo nên chính là hai bàn tay của lão, chặt một tay, tương đương với chặt đứt một nửa thực lực.

Nhưng lão không có lựa chọn khác.

Ma tôn trên vương tọa, Thao Thiết bên cạnh Ma tôn, một khi lão lộ ra chút tâm tư phản kháng, chắc chắn sẽ bị xé nát, biến thành tro bụi, không được siêu sinh.

Phi Yên tôn giả hít sâu một hơi, tay phải co lại, ngưng tụ ra một cụm ma khí màu đen, chậm rãi hóa thành đao. Lưỡi đao trắng như tuyết chợt lóe, ma khí màu đen bùng nổ, một cánh tay bị tước sống, máu tươi trào ra, nhuộm đỏ thảm trải sàn bên cạnh lão.

“Gào gừ!” Một đạo tàn ảnh chợt lóe, trong nháy mắt, Thao Thiết nhảy từ vương tọa xuống trước mặt Phi Yên tôn giả, lại quay trở về ngồi bên cạnh Thẩm Túc Chi, ưu nhã liếm liếm móng vuốt.

Một giây sau, nó nhổ ra chút vải vóc nát tươm trong miệng.

Điều này nghĩa là không lưu lại bất cứ đường lui nào cho Phi Yên tôn giả. Cánh tay đã bị ăn mất, không thể mọc lại, dù thực lực lão cao cường, muốn có một cánh tay mới cũng cần rất nhiều năm, không chừng lão chỉ có thể làm một Ma tu cụt tay cho tới chết.

Trên khuôn mặt âm u của Phi Yên tôn giả bị dính mấy vết máu, vết thương ở vai trái đã được cầm máu, lão cúi thấp đầu, mắt như rắn độc.

“Chuyện hôm nay, bản tọa sẽ không tính toán nữa.” Thẩm Túc Chi nhìn qua một vòng, hài lòng nhìn thấy các Ma tướng đều thở phào nhẹ nhõm, hắn dừng một chút, tiếp tục nói, “Nếu còn có lần sau, bản tọa không ngại để Ma giới không còn ai hữu dụng.”

Không ngại giết sạch tất cả các ngươi.

Mọi người run lên, không dám ho he.

Từ khi Tống Yến bế quan, Thẩm Túc Chi liền trở về Ma giới nghỉ ngơi hai ngày, còn giải quyết một đám người có dị tâm, số còn lại cũng không dám manh động.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...