Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 37: C36

Trong địa lao u ám đầy mùi ẩm mốc của Ma giới, một pho tượng ác thú dữ tợn đứng sừng sững ở giữa, xung quanh là tường đá cao lớn, ngăn cách thành từng gian nhà tù âm u, tiếng nước nhỏ giọt tí tách trong không gian trống trải lại càng rõ ràng.

Một góc trong địa lao, ba đại hán lưng hùm vai gấu mắt to trừng mắt nhỏ, ngồi xếp bằng trên nền đất ẩm ướt, trong thần sắc có chút mê man, mà càng nhiều hơn chính là phẫn uất.

“Chúng ta đường đường là tu sĩ Kim Đan kỳ, lại bị mấy Ma tu Trúc Cơ kỳ nho nhỏ bắt lại, thực sự là không còn mặt mũi gặp người!”

“Lần này mấy người chúng ta chỉ là một vài tán tu không môn không phái nên cũng không quá cẩn thận, không ngờ Ma tu đúng là đê tiện, vô liêm sỉ tới hạ độc chúng ta.”

“Ta nghe nói Tam trưởng lão vô dụng kia muốn giao mấy người chúng ta cho Ma tôn, theo ta thấy, chúng ta không bằng liều mạng một lần, có thể giết Ma đầu kia là tốt nhất, nếu không giết được, cũng không thể bán đứng Tu chân giới.”

“Ý kiến hay, nhưng người này phải làm sao?”

Tống Yến giả vờ bất tỉnh cảm thấy vài ánh mắt đồng loạt rơi vào người mình.

Một đại hán trong đó có chút do dự: “Y hình như là đệ tử Nhạc Hoa Tông.”

“Không nhìn ra cốt linh của y như nào, nhưng với dáng vẻ ấy mà đã là Trúc Cơ kỳ, chắc tuổi tác cũng không quá lớn.”

“Thiên chi kiêu tử Nhạc Hoa Tông không giống như mấy tán tu không có địa vị, chúng ta có khi tới lúc chết cũng không đột phá nổi Nguyên Anh. Tiểu huynh đệ này lại khác, nói không chừng mấy chục năm nữa đã có thể trở thành đại năng Nguyên Anh rồi.”

Ba người liếc mắt nhìn nhau, trong mắt mỗi người hiện lên vẻ kiên định.

“Y là hi vọng của Tu chân giới. Chúng ta nhất định phải bảo vệ y, không thể để y chết trong tay Ma tu.”

Ngay sau đó, là yên tĩnh chết chóc.

Âm thanh tí tách từ bên ngoài vọng vào càng rõ ràng hơn.

Nhất thời, Tống Yến không biết nên dùng từ ngữ nào để diễn tả tâm tình của mình. Là kinh ngạc hay là cảm động hình như cũng không xứng với lời nói hùng hồn của bọn họ, cuối cùng y chỉ có thể càng kiên định muốn cứu bọn họ ra ngoài.

Nếu chính đạo đều như vậy…

Phía sau màn lụa tầng tầng lớp lớp, một bàn tay thon dài vươn ra, không nhanh không chậm cầm lấy chén rượu trên bàn gỗ.

Làn da lãnh bạch hòa cùng chén rượu sứ, nhất thời không phân biệt được đâu mới là thứ trắng hơn.

Một chén rượu vào bụng, tiếng thị vệ thông báo truyền đến từ ngoài điện.

“Tôn chủ, Tam trưởng lão cầu kiến, còn mang tới mấy tu sĩ chính đạo bị trói lại.”

Thẩm Túc Chi nhíu mày, trong giọng nói có chút hứng thú: “Chính đạo? Để chúng vào.”

Chỉ chốc lát sau, Tam trưởng lão mặc áo bào đen tuyền một mình đi vào chính điện.

Dù bên ngoài lão cực kỳ cung kính với Thẩm Túc Chi, sau lưng lại lén lút phục tùng Phi Yên tôn giả, nhưng lễ nghi nên có vẫn luôn chu toàn, biết thân biết phận quỳ xuống, cụp mắt nói: “Tôn chủ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...