Chap 35: C34
Chiều ngày thứ hai, cửa phòng Tống Yến lại bị gõ vang.
Y cho rằng người gõ cửa là Thẩm Túc Chi, không dùng thần thức điều tra, sau khi mở cửa mới phát hiện, bên ngoài là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Người kia nhìn thấy Tống Yến cũng lập tức kinh ngạc: “Vị… đạo hữu này, ngươi cũng tìm Tùy đại sư chẩn bệnh?”
Người đến tên là Lý Tinh Thần, là thủ đồ của chưởng môn Ngọc Khê Tông, một trong ba tông phái lớn, cũng là thiên tài khó gặp ở Tu chân giới, chỉ là Tống Yến không có ấn tượng gì về hắn ngoại trừ cái tên.
Thấy sắc mặt Tống Yến lạnh nhạt, dường như không muốn nói chuyện với mình, Lý Tinh Thần có chút lúng túng: “Đạo hữu đừng hiểu lầm, ta chỉ là hiếu kỳ, không có ý gì khác.”
Mọi người đều biết tính tình Tùy Viễn Sơn cổ quái, trong vòng nửa tháng chỉ nhận khám cho một người. Lý Tinh Thần chắc chắn trước khi hắn đến Viễn Sơn lâu không có ai khác, thế mà chỉ trong hai ngày ngắn ngủi đã có thêm người mới, lại còn… ừm… không có chút linh lực, cứ như người bình thường, không khỏi khiến hắn sinh ra tò mò.
“Đạo hữu, ngươi tới tìm Tùy đại sư vì mắc bệnh nan y gì sao? Không dối gì ngươi, việc này cả Tu chân giới đều biết, từ hai năm trước tu vi của ta đã chậm chạp không thăng tiến, ngay cả linh khí cũng không hấp thu được, càng không nói đến tu luyện. Ta tới Viễn Sơn lâu rất nhiều lần, Tùy đại sư mới miễn cưỡng đồng ý chữa trị cho ta. Còn ngươi?”
Thực ra Tống Yến đã nghe nói qua việc này, chỉ là y không có hứng thú với chuyện của người khác, càng không có hứng thú đứng trước cửa buôn chuyện với người không quen biết nên định thẳng tay đóng cửa lại.
“Ấy —— chớ đóng cửa mà đạo hữu.” Lý Tinh Thần đưa tay ra chặn.
Tình cảnh này vừa vặn lọt vào trong mắt Tùy Viễn Sơn muốn tìm Tống Yến uống trà, trên mặt nhất thời tái đi vì giận: “Lý Tinh Thần!”
Lý Tinh Thần thấy Tùy Viễn Sơn tới đây, thả cánh tay chặn cửa xuống, ngượng ngùng hỏi thăm: “Tùy đại sư, ngài cũng tới à.”
Hắn sợ lưu lại ấn tượng xấu với Tùy Viễn Sơn, cuống quít giải thích: “Tùy đại sư, ta không có ý gì khác, chỉ là hơi ngạc nhiên nên mới muốn nói chuyện phiếm với vị đạo hữu này.”
Tùy Viễn Sơn lạnh mặt: “Đừng hỏi chuyện không nên hỏi. Ta làm gì, chữa cho ai cũng không liên quan tới ngươi.”
Lý Tinh Thần lúng túng, nói một tiếng “Vâng”, liền ảo não rời đi.
Thấy thân ảnh Lý Tinh Thần biến mất, Tống Yến nhấc mắt nhìn về phía Tùy Viễn Sơn: “Có tiến triển?”
“Đúng là cái gì cũng không gạt được ngươi. Đi vào trong rồi nói.”
Tống Yến nghiêng người để Tùy Viễn Sơn tiến vào, đóng kín cửa, tạo một cái kết giới cách âm xung quanh phòng, mới ngồi ở trước bàn nhìn Tùy Viễn Sơn móc ra một tờ giấy như bảo bối đưa cho y.
Y cầm lấy, chỉ thấy trên đó viết lít nha lít nhít các loại dược vật, thuận miệng hỏi: “Là phương pháp phối chế viên đan kia sao? Nhanh như vậy?”
Bình luận