Chap 31: C30
Khách điếm nào đó bên trong Hồi Tuyết thành.
Trưởng lão Vô Tương Phái ngồi xếp bằng, tuy lão mới sử dụng hết một bình đầy đan dược trị thương nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch, đôi môi xanh tím, không ngừng ho ra máu, thoạt nhìn dị thường suy yếu.
Lưu Nghiêu lo âu đứng cạnh, nhưng trong đó có mấy phần thật lòng thì không đoán được.
“Trưởng lão, ngài thấy thế nào, có nghiêm trọng không?” Lưu Nghiêu đưa tới một bình đan dược cho trưởng lão, ngoài miệng thì quan tâm, trong lòng lại oán giận thực lực lão kém cỏi, ngay cả một đệ tử Nhạc Hoa Tông cũng không đánh được.
Tuy gã biết người có thể đánh trưởng lão đánh thành dáng vẻ ấy, thực lực tuyệt đối không thể khinh thường. Nhưng gã vẫn không nhịn được mà trách trưởng lão quá mức kém cỏi, khiến gã mất hết mặt mũi trước mặt nhiều người như vậy, hoàn toàn không nhớ rằng trưởng lão Vô Tương Phái sợ gã bị Hồi Tuyết Môn bắt nạt mới nguyện ý đi cùng, lấy lại công đạo cho gã.
Trưởng lão suy nhược mà phất phất tay, một câu cũng không nói được.
Dù lão nói không ra lời, nhưng trong lòng lại biết rõ, đại năng thực lực Hợp Thể kỳ như Phù Hoa chân quân dù không ra tay, chỉ dựa vào kết giới phòng hộ do linh lực tạo thành phản chấn cũng có thể đánh lão trọng thượng, nói không chừng thực lực còn có thể tụt lùi, về sau tu vi khó mà tinh tiến, nghĩ tới đây, trong lòng lão không khỏi có chút tuyệt vọng.
Lão đã mấy trăm tuổi, thực lực mới miễn cưỡng đạt Kim Đan đại viên mãn, kém một bước nữa mới có thể kết Nguyên Anh, chỉ dựa vào tư lịch mới ngồi trên cái ghế trưởng lão Vô Tương Phái, cảm thấy linh lực của mình từ từ giảm xuống, khóe miệng lão lộ ra nụ cười khổ.
Nếu thật sự rơi xuống Kim Đan trung kỳ, lão sẽ trở thành kẻ vô hình tại Vô Tương Phái, hơn nữa, đắc tội Phù Hoa chân quân rồi, sau này lão cũng chưa chắc đã được trọng dụng, còn có thể bị các trưởng lão vẫn luôn bất hòa xa lánh.
Sao lão lại phản ứng chậm như thế, sao không sớm nhận ra người kia chính là Phù Hoa chân quân?
Nếu sớm biết… Nếu sớm biết người kia chính là tu sĩ đệ nhất Tu chân giới, lão sẽ không kích động như vậy, chặt đứt đường lui của mình.
Nếu Trưởng lão Vô Tương Phái biết vậy đã chẳng làm.
Một lát sau, lão mang biểu tình ngưng trọng mở mắt ra, ho khan hai tiếng, lại ho ra một búng máu, hình như lão đã dự cảm được hậu quả của mình, ngữ khí có chút tuyệt vọng: “Lưu Nghiêu, chưởng môn nói chúng ta lập tức trở về.”
–
“Đa tạ đạo hữu đã nói thay ta, mời đạo hữu đến Hồi Tuyết Môn làm khách, nhận lời cảm ơn từ chúng ta.” Mặt tròn nữ tu thần sắc thành khẩn nói.
Lưu Nghiêu với trưởng lão Vô Tương Phái cắm cọc trước cổng Hồi Tuyết Môn vài ngày, các nàng đã sớm phiền muộn không thôi, lại không thể trực tiếp đuổi gã đi, bôi tro trát trấu lên thể diện Hồi Tuyết Môn, nhưng cũng không thể mặc gã tiếp tục, nếu không Hồi Tuyết Môn cũng sẽ bị mọi người nghị luận, may nhờ Tống Yến dũng cảm đứng ra giúp các nàng giải quyết phiền toái lớn này.
Bình luận