Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 4: C3

Là thiếu chủ Ma giới, Thẩm Túc Chi tự nhiên có mạng lưới tình báo của mình.

Phù Hoa chân quân tự cho rằng bản thân hành động rất bí mật, nhưng khi Thẩm Túc Chi cẩn thận điều tra, vẫn tìm ra đầu mối.

Trong nguyên tác, sau khi Thẩm Túc Chi rèn luyện trở về đã nói với Phù Hoa chân quân lời này, chỉ là khi đó Phù Hoa chân quân không để trong lòng, mà cũng vì y tự đại cùng sơ sẩy, sau này mới bị người ta một kiếm xuyên tim, chết không nhắm mắt.

Nhưng bây giờ ——

“Tàn nhẫn như vậy, Càn Nguyên đạo nhân thực sự làm hổ danh chính đạo.”
Thẩm Túc Chi kinh ngạc nhìn về phía Tống Yến.

Tống Yến ngồi đàng hoàng ở thượng vị, không khí trong phòng đông cứng, giữa hai chân mày còn lưu lại nét tức giận, trên đầu ngón tay tất cả đều là vệt nước xanh nhạt, chén trà trong tay thế mà hóa thành bột phấn.

“Quy Nhất Phái tự xưng là danh môn, lại vì bản thân mà âm thầm sát hại bách tính, ngay cả ma tu cũng không bằng. Đáng chết!”

“Người nói rất đúng.” Thẩm Túc Chi đè xuống ngạc nhiên trong lòng, hướng Tống Yến chắp tay: “Người như thế thực sự đáng chết, nhưng Quy Nhất Phái phụ thuộc vào tông môn chúng ta, không hạ tử thủ, chỉ là Càn Nguyên chân nhân quá mức đáng trách, đệ tử nhịn không được, nhất thời kích động vung kiếm giết chết hắn, thỉnh sư tôn trách phạt.”

Tống Yến thu liễm tức giận, ôn thanh nói: “Ngươi làm rất tốt. Túc Chi, khổ cực cho ngươi rồi.”

“Đây là việc đệ tử phải làm, chẳng qua đệ tử có một chuyện muốn hỏi, mong sư tôn có thể giải đáp giúp.”

“Đừng ngại, cứ nói.”

Thẩm Túc Chi đem việc ở dưới chân núi tình cờ gặp Tô Nhược nói cho Tống Yến, cường điệu kể lại lời Tô Nhược nói bọn họ hữu duyên. Cuối cùng, hắn nghi hoặc nhíu mày lại: “Chẳng lẽ lúc đó, sư tôn thật sự muốn nhận Tô sư muội làm đệ tử? Túc Chi vẫn cho là ánh mắt sư tôn rất tốt.”
Tự mình khen mình có vui không?

Tống Yến không gánh nổi cái nồi bất thình lình này, ngay lập tức bày tỏ quan điểm: “Sư phụ ngươi tầm mắt xưa nay vẫn cao. Nhiều năm như vậy, mới chỉ đường hoàng thu nhận ngươi làm đồ đệ, Tô Nhược kia có ý muốn bái sư, thiên phú của nàng rất tốt, tâm tính cũng không tồi. Chỉ có điều so với Túc Chi thì còn kém xa. Sư phụ vì sao phải thu một đệ tử có thiên tư không bằng ngươi? Thu nhận nàng không phải là ta tự mình chuốc lấy cực khổ sao.”

Tống Yến nói xong suy nghĩ một chút, vẫn quyết định động viên Thẩm Túc Chi một chút: “Sư phụ nhận ngươi làm đệ tử là đủ rồi, cần gì phải tự chuốc lấy phiền phức.”

Thẩm Túc Chi cư nhiên được trấn an, hắn còn hơi kinh ngạc vì Tống Yến thế mà có thể nói ra lời này. Dù sao trước kia, cách giao lưu duy nhất của sư đồ bọn họ thầy trò chính là thảo luận kiếm pháp.

Thẩm Túc Chi ngơ ngác gật đầu, ngay cả chuyện Tống Yến nói cái gì sau đó  cũng không nghe rõ, cầm kiếm bị Tống Yến đuổi về viện tử của mình. Một lát sau, mới hậu tri hậu giác mà phản ứng lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...