Chap 30: C29
Ăn xong điểm tâm sáng, Tống Yến liền xuất phát cùng Thẩm Túc Chi tới Hồi Tuyết Môn.
Hồi Tuyết Môn là một tông phái không lớn không nhỏ, đệ tử đều là nữ nhân, danh tiếng tại Tu chân giới cũng không tệ, bách tính vừa nhắc tới Hồi Tuyết Môn đều tán thưởng. Lúc Tống Yến đến Hồi Tuyết Môn, trước cổng lớn có một đám người tụ tập chỉ trỏ, một ít thanh âm linh tinh bay vào tai y.
“Vô Tương Phái kia sao lại đến nữa? Hồi Tuyết Môn thực sự là xui xẻo, ngày nào cũng bị chặn cửa.”
“Không phải họ muốn tìm Tiểu Lạc tiên trưởng à? Sao tiên trưởng vẫn chưa ra?”
“Nghe nói trước kia đã ra rồi, thương lượng không được, sau đó Hồi Tuyết Môn cũng không chào đón người Vô Tương Phái nữa.”
“Chẳng trách, ngươi nói rốt cuộc Tiểu Lạc tiên trưởng có chiếm của hay không? Nếu không, tại sao Vô Tương Phái kia vẫn cắn chặt không tha?”
“Dù sao ta cũng tin tưởng Tiểu Lạc tiên trưởng.”
“Biết người biết mặt không biết lòng mà.”
…
Lưu Nghiêu ngồi trên bậc thang trước cổng lớn Hồi Tuyết Môn, nghe bàn tán của bách tính xung quanh, trên mặt mơ hồ có vẻ đắc ý.
Chỉ cần khiến cho bách tính hoài nghi sự công bằng trong vụ thương lượng, kế hoạch của gã coi như thành công hơn một nửa.
Miệng lưỡi đáng sợ, chỉ cần gã kêu than cũng đủ để người ta đồng tình, như vậy Hồi Tuyết Môn không thể không vì ngăn chặn chuyện này đồn xa, sẽ bảo Thời Tiểu Lạc giao một nửa bảo bối cho gã, còn phải bồi thường phí tổn thất tinh thần.
Nghĩ tới đây, Lưu Nghiêu hắng giọng một cái, vận linh lực phóng đại giọng mình: “Các vị hương thân phụ lão cùng các đạo hữu này, tại hạ là Lưu Nghiêu, đệ tử Vô Tương Phái, đúng như mọi người đã nghe nói, lần này ta tới Hồi Tuyết Môn, chỉ là muốn đòi lại công đạo.”
Tiếng thảo luận xung quanh càng ầm ĩ lên.
Lưu Nghiêu than thở khóc lóc, trong giọng nói tràn đầy phẫn uất bất bình, tiếp tục tỏ vẻ bị hại: “Nhiều ngày trước, tại hạ từng tiến vào bí cảnh Thanh Nguyên Tông với Tiểu Lạc sư muội của Hồi Tuyết Môn, còn kết làm đồng đội, cùng nhau sưu tầm bảo vật, trên đường đi tại hạ cũng rất quan tâm nàng. Ai ngờ sau đó chúng ta đụng phải một đàn Độc Vĩ ong, Tiểu Lạc sư muội lại vứt bỏ ta mà chạy lấy người, mọi chuyện bất đắc dĩ, tại hạ chỉ có thể ra ngoài sớm, nhưng bảo vật mà chúng ta tìm được trong bí cảnh đều rơi vào tay Tiểu Lạc sư muội, bây giờ nàng lại trở mặt không quen biết, không chịu giao ra số bảo vật thuộc về tại hạ, còn muốn đuổi tại hạ đi, kính xin các vị phân xử.”
Mắt thấy quần chúng vây xem càng ngày càng nhiều, trên mặt Lưu Nghiêu càng bi phẫn khó nhịn, cất giọng nói: “Tiểu Lạc sư muội, nếu ngươi không chột dạ, vì sao không dám đối mặt với ta?”
Tống Yến đứng cách đó không xa khẽ cau mày, trong lòng cực kỳ khinh thường loại người như Lưu Nghiêu.
“Người này… hình như có chút quen mắt?” Giọng nói trầm thấp của Thẩm Túc Chi mang theo một chút nghi hoặc, “Có vẻ đã thấy ở chỗ nào rồi.”
Bình luận