Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 29: C28

"Ầm" một tiếng, cửa phòng bị một lực mạnh đẩy ra. Tia sáng chói mắt tiến vào, trong nháy mắt lấp kín toàn bộ gian nhà, xua tan bầu không khí vốn dĩ có chút tối tăm trong phòng.

Tống Yến híp mắt nhìn lại. Trước cửa, một thân ảnh màu đen thon dài đứng ngược nắng, không thấy rõ biểu tình trên mặt.

Y cảm thấy hơi kỳ quái, thăm dò mà gọi một tiếng: "Túc Chi?"

Không có tiếng trả lời.

Tống Yến rùng mình, chuông cảnh báo trong đầu rung động mãnh liệt, theo bản năng cảm thấy có gì đó không đúng, vội vã kêu gọi hệ thống trong đầu: "Hệ thống, mau tính toán cảm xúc Thẩm Túc Chi."

Cũng may hệ thống cực kỳ nghe lời, vừa tiếp thu yêu cầu của Tống Yến liền lập tức nghiêm túc, bắt đầu tính toán.

【 Hệ thống đang tính toán -- hệ thống tính toán xong xuôi, thỉnh kí chủ chú ý, thỉnh kí chủ chú ý, tâm tình nam chính đang dao động cực lớn, không thể tính toán được trị số chính xác, thỉnh kí chủ cẩn thận ứng đối, lúc cần thiết có thể tìm hệ thống giúp đỡ. 】

Tống Yến nghe kết quả này, nhất thời nâng lên mười phần tinh lực nghênh đón bão táp có thể sắp phát sinh. Y không thấy rõ biểu tình Thẩm Túc Chi nhưng vẫn có thể cảm thấy khí thế âm u trước cơn bão trên người hắn tản mát ra.

Một giây sau, Tống Yến cảm giác hai vai của mình bị một đôi tay mạnh mẽ kiềm chế, trong lòng nhảy một cái, trên mặt lại không thay đổi mà giương mắt, trong đầu chợt lóe lên hình ảnh lại bị bỏ qua, trực tiếp đối diện với ánh mắt của Thẩm Túc Chi.

Trong đôi mắt đào hoa kia như bao hàm muôn vàn cảm xúc âm trầm lại ngang ngược, tựa hồ sắp tràn ra ngoài, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Tống Yến, con ngươi đen nhánh không hề chuyển động.

"Thẩm Túc Chi." Lần đầu tiên Tống Yến gọi hắn đầy đủ cả họ cả tên, mặt y không hề cảm xúc, ngữ khí tựa băng tuyết lạnh lẽo, "Ngươi đang làm gì?"

Thẩm Túc Chi mím môi, xem nhẹ lời nói của Tống Yến, cảm xúc có chút mất khống chế: "Sư tôn, khi đó người thu ta làm đồ đệ, rốt cuộc là vì cái gì?"

Tống Yến không trả lời, linh lực trong cơ thể tụ lại, trực tiếp đánh bay hai tay Thẩm Túc Chi đang kiềm chế y, nhưng thân thể lại bất động: "Thẩm Túc Chi, ai cho ngươi lá gan, dám nói chuyện với bản quân như vậy?"

Thẩm Túc Chi vẫn gắt gao nhìn chằm chằm y, gằn từng chữ từng câu: "Sư tôn, lúc trước người thu ta làm đồ đệ, vì lí do gì?"

Ánh mắt Tống Yến lạnh lùng.

Không khí chung quanh trong nháy mắt ngưng đọng như ngừng lại, tiếng thở hổn hển khe khẽ của Thẩm Túc Chi cũng có thể nghe rõ ràng.

Một lúc lâu sau, Thẩm Túc Chi là người thua trận, âm thanh có chút run rẩy, trong con người hoa đào liễm diễm mang theo một chút cầu xin.

"Sư tôn... Cầu người nói cho ta..."

"Lúc trước, người đến tột cùng tại sao lại thu ta làm đồ đệ?"

Tống Yến ngưng mắt nhìn hắn nửa ngày, cuối cùng vẫn không lay chuyển được hắn, than nhẹ một tiếng, trong thanh âm xen lẫn mấy phần bất đắc dĩ: "Sư phụ từng nói qua với ngươi, là vì thấy ngươi thiên tư không tồi mới nổi lên tâm tư nhận đồ đệ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...