Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 28: C27

Cửa sổ mở rộng, các vì tinh tú như đang rơi xuống, một ngôi sao băng kéo cái đuôi dài đằng đẵng nhanh chóng xẹt qua làm nhiễu loạn bầu trời đêm yên tĩnh. Bóng cây ngoài cửa sổ lắc lư, gió lạnh phất qua thân ảnh hai người được ánh nến cùng dạ minh châu chiếu rọi trên cánh cửa sổ dán giấy.

Tống Yến giương mắt, ánh mắt thanh minh, rõ ràng chạm vào cái nhìn thâm thúy trong con ngươi Thẩm Túc Chi. Phút chốc khiến hắn nhớ tới ánh trăng trong rừng, gió lạnh khe núi, đã ôn nhu lại kiên định, dường như bụi trần thế gian không thể chạm tới y.

“Cả đời này, sư phụ chưa bao giờ làm chuyện khiến mình hối hận.”

Thẩm Túc Chi nghe vậy thì sững sờ, ngay sau đó cảm thấy l*иg ngực khó chịu, cực kỳ nỗ lực mới không để cho mình bật ra tiếng cười lạnh. Hắn cong cong cặp mắt đào hoa động lòng người, nhẹ giọng hỏi: “Sư tôn… tại sao lại chọn ta?”

【 Tính toán được tâm tình nam chính có dao động lớn, giá trị thù hận hiện tại đối với ngài là 99550 điểm, thỉnh kí chủ tiếp tục cố gắng. 】

Ánh đèn dầu lay lắt, dạ minh châu cũng tản ra vầng sáng trắng dìu dịu, Tống Yến thích đèn dầu nhất, nhưng đèn này không đủ sáng, nên mới ghim vào thân đèn mấy viên dạ minh châu. Lúc này trong phòng yên tĩnh cực kỳ, chỉ có thể nghe thấy tiếng lách tách vang lên khi dầu cháy cùng với tiếng hít thở nhẹ nhàng đều đặn của hai người, mà trong lúc này Thẩm Túc Chi lại hỏi: Tại sao lại chọn ta?

Thấy giá trị thù hận lại tăng lên, Tống Yến mặt không thay đổi mà nghĩ, bây giờ y bắt đầu hối hận còn kịp không?

Thời khắc này, việc y hối hận nhất chính là tự nhiên nhặt được tên đồ đệ xui xẻo Thẩm Túc Chi với giá trị thù hận to tổ bố này.

Mà cái gì nên nói vẫn phải nói ——

“Ánh mắt sư phụ từ xưa đến nay luôn cao, nhiều năm như vậy chỉ thu một đệ tử là ngươi, tất nhiên là bởi ngươi thiên tư thông minh, ưu tú.”

Tống Yến giả bộ nghi hoặc, “Sao đột nhiên hỏi cái này?”

“Không có gì.” Trên mặt Thẩm Túc Chi tràn ra một nụ cười nhạt nhẽo, “Đột nhiên nghĩ đến, liền hỏi.”

Hai người lại yên lặng một hồi.

Ngay lúc Tống Yến thấy Thẩm Túc Chi không có ý định hỏi gì nữa, muốn mở miệng đuổi người, Thẩm Túc Chi lại ngẩng đầu nhìn về phía y, trên mặt mơ hồ có chút hoài niệm.

“Chợt nhớ ra, Túc Chi cũng đã lâu rồi không thấy sư tôn luyện kiếm.”

Tống Yến mở miệng muốn từ chối, hơn nửa đêm còn muốn y luyện kiếm cho hắn xem, đầu óc hắn không phải có bệnh gì chứ. Nhưng mà sau một khắc, lời nói không lại nuốt vào bụng, buột miệng: “Không phải là luyện kiếm thôi sao, chuyện này có khó gì?”

Không vì lý do gì khác ngoài việc hệ thống trong đầu điên cuồng nhắc nhở y.

【 Chú ý, chú ý, thỉnh kí chủ nghiêm túc suy nghĩ, đây là cơ hội cực kỳ quan trọng để tăng cường giá trị hảo cảm của nam chính đối với ngài, nhắc nhở, giá trị hảo cảm hiện tại là 10 điểm. 】

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...