Chap 25: C24
Trong nháy mắt, kỳ hạn ba ngày đã đến. Các đệ tử lần lượt bị truyền tống ra khỏi bí cảnh. Trước lối vào, trưởng lão dẫn đội của các môn phái cùng với đệ tử không trúng tư cách đều đang chờ đệ tử của mình đi ra.
Thẩm Túc Chi vẫn dựa vào cây như cũ, nhắm hai mắt lại, dường như náo động dưới tàng cây đều không có quan hệ gì với hắn.
Hắn ở chỗ này đợi một đêm. Từ khi màn đêm buông xuống tới lúc trăng sáng treo cao, từ bầu trời đầy sao tới ánh bình minh rạng ngời, Thẩm Túc Chi suy nghĩ hồi lâu, quyết định bây giờ vẫn chưa phải lúc xé rách da mặt với Tống Yến.
Hắn khổ tâm ẩn núp trong Nhạc Hoa Tông nhiều năm, nếu chỉ vì trở thành Ma tôn mà phải từ bỏ cơ hội khiến Tống Yến thân bại danh liệt, hắn không cam tâm.
Ngay trong lúc hắn ngưng mắt trầm tư, lối vào bí cảnh bỗng nhiên xuất hiện một người, trường thân ngọc lập, trường sam màu trắng không nhiễm một hạt bụi nhỏ, thanh lãnh như cây tùng trong trời tuyết, y vừa xuất hiện đã khiến cho mọi người tại đây kinh ngạc há hốc.
Phù Hoa chân quân sao lại đi từ bí cảnh ra?
Mọi người nhìn nhau, trên mặt toàn là nghi ngờ, cuối cùng vẫn là chưởng môn Thanh Nguyên Tông tông chủ ra mặt giải thích, lo lắng các đệ tử trong bí cảnh sẽ ra tay thương tổn đồng môn, mới mời các vị giám khảo vào trong bí cảnh giám sát.
Lúc này mọi người đã hiểu, nhanh chóng đón nhận đệ tử của mình trở lại, cũng không dò hỏi có tìm được bảo bối gì hiếm lạ trong bí cảnh hay không, dù sao ai cũng hiểu đạo lý hoài bích có tội.
Các đệ tử Nhạc Hoa Tông nhìn thấy Tống Yến, nhất thời sáng mắt lên, đặc biệt là Lý Nhân, chỉ hận không thể lập tức bay đến bên cạnh Tống Yến phun một cái rắm cầu vồng với đống từ ngữ như tràng giang đại hải mà không lặp lại từ nào.
Nhưng mà Phù Hoa chân quân vốn có tiếng là lạnh nhạt, cũng không người nào mù dở mà thật sự đến gần, ngoại trừ một người.
Cành lá đong đưa, bóng cây lay động, những phiến lá xanh biếc phiêu phiêu rơi xuống, trong vạt áo tung bay, một đạo thân ảnh màu đen ung dung xuất hiện ở trước mặt Tống Yến.
“Sư tôn.” Người đến ngữ khí ôn hòa, bên môi hiện ra má lúm nhợt nhạt, “Người cuối cùng cũng đi ra ngoài.”
Tống Yến kinh ngạc nói: “Túc Chi? Sao ngươi lại ở đây?”
Hôm qua y còn buồn bực, rõ ràng chẳng làm gì cả mà giá trị thù hận lại trực tiếp đạt mức tối đa, bây giờ thấy Thẩm Túc Chi ở chỗ này, đột nhiên liền hiểu tại sao.
Dựa theo mạch nguyên tác, khoảng thời gian này hẳn là đoạn Thẩm Túc Chi từ thiếu chủ biến thành Ma tôn.
“Túc Chi trong lòng mong nhớ sư tôn.” Thẩm Túc Chi mặt mày cong cong, như là đang cười, “Nên mới đến Thanh Nguyên Tông, đón sư tôn trở về.”
Tống Yến trầm mặc trong nháy mắt: “Ngươi có lòng.”
…
Nếu ba mươi đệ tử đều đã ra ngoài, tiếp theo nên xử lí ba người động thủ với đồng môn trong bí cảnh. Thanh Nguyên Tông có Chấp Pháp Đường chuyên chịu trách nhiệm hỏi cung, chỉ là việc này liên quan đến hai tông môn, lại có người thi đấu gian lận, nên lúc hỏi cung các tông môn tham gia đại hội luận kiếm đều có mặt đầy đủ.
Bình luận