Chap 21: C20
Sau một loạt bước chân dồn dập, từ đằng sau rặng cây xuất hiện hai bóng người một nam một nữ. Người đến là Hạ Hi Hi cùng Lý Tuân.
Hạ Hi Hi mặc một chiếc váy liền thân màu xanh lam, trên mái tóc tựa mây còn cài một chiếc trâm bạc hình hồ điệp, lúc bước đi sẽ rung nhẹ, khiến nàng có chút ngây thơ lại đáng yêu, mà lúc này, nàng kéo hai tay Lý Tuân, trong đôi mắt sáng lấp lánh, tựa hồ cực kỳ kinh hỉ.
Hạ Hi Hi với Lý Tuân đi tới nơi này chỉ là ngẫu nhiên, mục đích của hai người cũng không ở đây, nhưng nếu có thể lấy được sừng Tê Giác, vậy thì không thể tốt hơn.
“Máu? Có người từng đến đây?” Hạ Hi Hi nhón chân nhảy qua vệt máu chảy tới từ phía trước, “Đại sư huynh, chúng ta mau qua xem một chút.”
Xuyên qua đám cây che kín tầm mắt, Hạ Hi Hi nhìn thấy một bóng người cực kỳ quen thuộc đang tăng nhanh bước chân đi vào trong sơn động của Tê Giác thú. Nàng không cho phép có người ở trước mặt mình lấy được Tê Giác, dưới tình thế cấp bách trực tiếp hô: “Này, ngươi đứng lại!”
Bước chân Tô Nhược dừng lại nhưng không muốn dây dưa với Hạ Hi Hi, nàng coi như không nghe thấy mà tiếp tục đi về phía trước.
“Bổn tiểu thư nói ngươi đứng lại! Ngươi điếc sao?!” Trong tay áo Hạ Hi Hi vụt ra một dải lụa dài màu lam, trực tiếp quấn lấy hông Tô Nhược.
Nhìn thấy dải lụa đột nhiên xuất hiện kia, Tống Yến nhất thời nghiêm nghị lên.
Đây chính là vật phẩm phạm quy, cấm mang vào bí cảnh, nếu như bây giờ y bóp nát ngọc phù đặc thù Thanh Nguyên Tông phát ra trong tay, vậy người của Chấp Pháp Đường sẽ lập tức xuất hiện, đưa người phạm quy ra ngoài, đồng thời tịch thu toàn bộ vật phẩm đoạt được trong bí cảnh.
Tuy Tống Yến không biết Hạ Hi Hi làm như nào trốn được thẩm tra của Thanh Nguyên Tông, mang vật phẩm phạm quy vào, nhưng điều này cũng không ngăn được y “đá” cả Hạ Hi Hi với Lý Tuân ra ngoài, tạo ra công bằng cho các đệ tử trong bí cảnh.
Chẳng qua bây giờ ——
Tống Yến nhìn về phía đám người Tô Nhược cùng Hạ Hi Hi đã bắt đầu đánh nhau, yên lặng lẻn vào sơn động Tê Giác thú tìm sừng.
Bọn họ đánh nhau, y nhân cơ hội đi mò chút lợi, cũng không quá đáng nhỉ.
“Hạ sư muội, nơi này ta tới trước, Tê Giác thú cũng là ta gϊếŧ, ngươi mặc kệ không hỏi, vừa tới liền cướp, có hơi quá đáng không?” Tô Nhược một kiếm chặt đứt dải lụa xanh lam của Hạ Hi Hi, trong mắt toàn lửa giận.
Hạ Hi Hi không quan tâm những chuyện đó, trong lòng nàng còn đang nhớ vụ bê bối mấy ngày trước Tô Nhược úp lên đầu nàng trước đông đảo đồng môn, ánh mắt nhìn về phía Tô Nhược tràn đầy oán độc.
“Ta nhổ vào, ngươi không xứng nói chuyện với bổn tiểu thư. Lúc trước ngươi rõ ràng ăn gian, còn làm bộ hào phóng tha thứ cho ta, bây giờ lại ở nơi này giả mù sa mưa, thật buồn nôn!”
“Hạ sư muội lúc trước vu khống ta gian lận, hiện tại lại muốn cướp chiến lợi phẩm của ta, vị sư huynh này định nhìn Hạ sư muội phạm sai lầm như vậy sao?” Tô Nhược chuyển đề tài, mũi giáo nhắm thẳng vào Lý Tuân gần đó, ngữ khí ẩn ẩn giận dữ.
Bình luận