Chap 18: C17
Trọng tài vừa dứt lời tuyên bố Tô Nhược thắng lợi, các đệ tử nghị luận sôi nổi, đệ tử Thanh Nguyên Tông không hiểu ra sao bị một nguồn sức mạnh đánh rớt khỏi lôi đài cũng mơ hồ, cuối cùng đành phải lúng túng gãi đầu nói: “Là tại hạ tài nghệ không bằng người, chúc mừng sư muội.”
Tô Nhược đỡ kiếm đứng vững, khẽ mỉm cười: “Đa tạ sư huynh.”
Trận chiến này của Tô Nhược quả nhiên là thu hút hết thảy chú ý của giám khảo ở đây Sau khi đứng vững, trong lòng Tô Nhược nhớ lại lời lão giả bên trong ngọc bội đã nói, theo bản năng nhìn về phía khán đài của giám khảo, tìm thân ảnh Tống Yến.
Một giây sau, nàng đối diện với con ngươi sâu thẳm, đôi mắt kia đẹp đẽ lại thanh lãnh nhìn chằm chằm nàng, trong mắt tựa như tìm tòi nghiên cứu.
Trong lòng Tô Nhược xẹt qua chút vui sướиɠ.
Nàng rốt cục cũng thu hút được chú ý của Tống Yến.
Tuy Hoài Ngọc chân nhân đối với nàng cũng rất tốt, nhưng dù sao cũng chỉ có thực lực Nguyên Anh đại viên mãn, so với Tống Yến thì có khoảng cách khổng lồ. Huống chi địa vị Tống Yến cao thượng, là đối tượng được người trên toàn bộ Tu chân giới tôn kính, nếu nàng trở thành đồ đệ Tống Yến, vậy đại danh của nàng lập tức truyền khắp Tu chân giới, sẽ có vô số thiên tài địa bảo cho nàng tu luyện, càng phải có tuyệt thế thần binh cùng với đạo lữ hoàn hảo khắp mọi mặt.
Người ngước lên cao, nàng sẽ nhớ rõ Hoài Ngọc chân nhân đối xử tốt với nàng.
Ý nghĩ tốt đẹp còn kéo dài bao lâu, một nữ tu xinh đẹp thoạt nhìn cực kỳ ngang ngược trực tiếp nhảy lên võ đài.
“Hạ Hi Hi của Bích Tỉ Cung, đến đây học hỏi đạo hữu.”
Tay nàng cầm một thanh nhuyễn kiếm, trên chuôi kiếm màu mè khảm vài loại linh thạch hiếm có, thân kiếm bóng loáng, phản xạ ánh nắng rạng rỡ.
Tô Nhược nuốt một bình đan dược, hồi phục hơn nửa tinh thần lực: “Mời vị sư tỷ này.”
“Ai là sư tỷ của ngươi?!” Hạ Hi Hi rút ra nhuyễn kiếm, không nghiêng không lệch đâm tới cổ họng Tô Nhược.
Tuy nàng ương bướng, nhưng tu vi là Trúc Cơ thật, thực lực được Bích Tỉ Cung dốc lòng bồi dưỡng cũng không yếu, huống hồ Tô Nhược vừa mới kết thúc chiến đấu, nàng đã không chờ được mà tiến lên khiêu chiến, khó tránh khỏi bị nghi ngờ lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.
Chẳng qua nói đi nói lại, Hạ Hi Hi khiêu chiến cũng phù hợp quy định đại hội luận kiếm.
Tô Nhược nghiêng người tránh thoát kiếm của Hạ Hi Hi: “Ta nhập môn cùng lắm là hai tháng, gọi Hạ sư tỷ một tiếng sư tỷ thì sai chỗ nào?”
Một tiếng này không cao không thấp, cố tình tất cả mọi người lại nghe được rõ ràng.
Như một viên đá làm dấy lên sóng lớn ngập trời, trên khán đài giám khảo, Triệu Khởi Vô Ảnh kiếm kinh ngạc quay đầu trưng cầu giải thích từ Tống Yến: “Cô gái này mới nhập môn không đủ hai tháng?”
Tống Yến khẽ gật đầu: “Không sai, nàng là đệ tử mới nhập môn trước đó vài ngày, thiên phú thật ra không tệ.”
Được Tống Yến xác minh, trong lúc nhất thời nhóm giám khảo hai mặt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Triệu Khởi cảm thán: “Thực sự là hậu sinh khả úy, nhỏ tuổi mà có thành tựu như vậy, nhập môn chưa tới hai tháng đã có thể khiêu chiến đệ tử Trúc Cơ kỳ. Xem ra Nhạc Hoa Tông sắp có một thiên tài tuyệt thế nữa.”
Bình luận