Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 17: C16

Ngay khi tiếng chuông cổ kính mà nặng nề biến mất, trong tay mấy ngàn đệ tử ở đây đồng loạt xuất hiện một tờ giấy.

Các đệ tử dùng linh lực viết tên của mình trên tờ giấy, sau đó, tờ giấy tự động bay lên, quay vòng trên không trung hình thành một chùm sáng khổng lồ, nhưng chỉ trong chớp mắt, chùm sáng liền tan rã, rơi xuống tay các đệ tử.

Rút thăm ngẫu nhiên xong, các đệ tử đã biết đối thủ của mình, tiếp theo là đợi trọng tài điểm danh để lên võ đài tỷ thí.

Lần này hai mươi mốt đệ tử Nhạc Hoa Tông đều không chạm mặt đối phủ cùng tông môn. Sau mấy cuộc tranh tài, chỉ có một đệ tử có ít tích phân, trực tiếp bị loại. Các đệ tử còn lại đều thắng đủ ba trận, thuận lợi vào vòng trong.

Đợt thi đấu thứ nhất này kéo dài suốt ba ngày mới kết thúc, loại bỏ gần một phần hai đệ tử, trong đội ngũ đệ tử còn lại không ít người tư chất tốt. Ví dụ như đệ tử Nhạc Hoa Tông có một người tên là Lâm Trọng, rõ ràng tu vi mới Trúc Cơ trung kỳ, đối đầu với Trúc Cơ đại viên mãn lại có thể đứng ở thế bất bại, một kiếm đánh bay đối phương xuống đài, khiến mọi người dồn dập tán thưởng.

Ngoại trừ Lâm Trọng, Lý Tuân của Bích Tỉ Cung biểu hiện cũng khá chói mắt, chỉ là thủ đoạn có chút tàn nhẫn, trực tiếp đánh trọng thương đệ tử đối chiến với hắn. Tuy hắn từng giải thích không phải cố ý, cũng tặng đan dược cho đệ tử bị thương, nhưng vẫn có mấy vị trưởng lão cùng giám khảo kín đáo phê bình.

Trưởng lão Bích Tỉ Cung cũng không để ý, xem ra còn có chút tán thành, lão dạy dỗ một đệ tử bên cạnh: “Đấu trường như chiến trường, chớ nhẹ dạ. Ngươi xem Đại sư huynh của ngươi làm rất tốt, không thương tổn tính mạng mang tai tiếng, lại thắng trận, để người khác không lời nào để nói, học hỏi Đại sư huynh của ngươi nhiều một chút.”

Sau khi cuộc tranh tài kết thúc, vị trưởng lão này liền dẫn Lý Tuân tới cửa bái phỏng Tống Yến, còn mang theo rất nhiều đan dược quý giá.

Vị đệ tử bị Lý Tuân đánh trọng thương chính là đệ tử bị loại duy nhất của Nhạc Hoa Tông, tên là Trương Hồi, cuộc so tài thứ nhất đã chạm mặt Lý Tuân, lại còn bị thương, ngay cả thi đấu kế tiếp cũng không thể tham gia, chỉ có thể từ bỏ.

Trong lòng Tống Yến cũng rõ ràng mục đích tới của trưởng lão Bích Tỉ Cung, nếu đệ tử bị thương là của môn phái nhỏ khác, e là Bích Tỉ Cung chỉ ném ra mấy bình đan dược như bố thí, chắc chắn sẽ không tới cửa bồi tội, hành động này của trưởng lão Bích Tỉ Cung chính là hi vọng không chọc giận Tống Yến, không lưu lại ấn tượng xấu trong mắt y.

Trưởng lão kia dâng lên đan dược, trên khuôn mặt quắc thước của lão mang nụ cười lấy lòng: “Chân quân, đệ tử quý tông đệ tử có trở ngại gì không? Lần này là Bích Tỉ Cung chúng ta quản giáo không nghiêm, đứa nhỏ Lý Tuân này không cẩn thận ra tay nặng, hi vọng ngài đừng để ở trong lòng.”

Lý Nhân bên cạnh trên mặt đầy giận dữ, nếu không phải Tống Yến còn đang ngồi đây, e là hắn có thể vọt lên đánh một trận với Lý Tuân, báo thù cho đồng môn.

Tống Yến chậm rì rì nói: “Không nhận nổi tiếng xin lỗi của trưởng lão, đồng môn thi đấu còn có thể nhỡ tay đả thương người, huống chi đệ tử quý phái hoàn toàn không thể xưng hai tiếng đồng môn với đệ tử phái ta, làm sao có thể yêu cầu các ngươi chú ý mọi lúc?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...