Chap 13: C12
Một tiếng kia tựa như than thở, lại mang một phần hiểu rõ(*), nhẹ nhàng trôi tới bên tai Thẩm Túc Chi, làm cho hắn trong nháy mắt căng thẳng, không dám khinh thường.
(*) Trong nguyên tác chỗ này có thành ngữ 成竹于胸 – thành trúc vu hung, theo mình hiểu là chắc chắn, đã dự định từ trước, như cành trúc cắm trong l*иg ngực (???), ai biết chỉ mình với.
“Tôn chủ đã biết ta sẽ tới.”
Sau màn che màu đen duỗi ra một bàn tay thon dài, màu sắc tái nhợt cùng với màn trướng đen kịt tạo nên sự chênh lệch rõ ràng. Ngay sau đó một gương mặt mỹ nhân lại đầy bệnh trạng xuất hiện trước mắt Thẩm Túc Chi. Nói ra sẽ có người không tin, người trước mắt ngồi trên vị trí Ma tôn mấy trăm năm, lại vẫn là dáng vẻ thanh niên, thậm chí nhìn qua còn tưởng tuổi tác xấp xỉ Thẩm Túc Chi.
Người kia ôn nhu nở nụ cười, có ý ngầm chỉ: “Không chừng, bản tọa còn đoán được lý do ngươi đến.”
Thẩm Túc Chi nhíu mày: “Thỉnh cầu Ma tôn giải thích nghi hoặc.”
Đôi mắt phượng của Ma tôn nhìn chằm chằm Thẩm Túc Chi một chốc, đột nhiên đưa tay ra, xoa xoa đầu hắn, ngữ khí nhẹ nhàng như dỗ trẻ con: “Ngoan, đây không phải là thứ ngươi nên hỏi.”
Thẩm Túc Chi nghiêng đầu, tránh thoát tay Ma tôn, viền môi cong cong, ngữ khí ẩn chứa châm biếm: “Cho nên Tôn chủ thừa nhận, việc hợp tác cùng tu sĩ chính đạo là do ngài bày mưu đặt kế, vậy bọn họ động thủ với ta có phải ý của ngài hay không?”
“Bọn họ không gϊếŧ được ngươi.” Khuôn mặt tái nhợt mà mỹ lệ của Ma tôn hiện ra một nụ cười cực nhạt, hắn không trả lời vấn đề trước, chỉ nói một câu không đầu không đuôi. Sau đó lui vào màn trướng không quay đầu lại, để một mình Thẩm Túc Chi tại chỗ cũ suy tư.
“Đừng nóng vội, là của ngươi thì cuối cùng đều sẽ thuộc về ngươi.”
“Vậy kẻ mưu sát ta, ta cũng có thể gϊếŧ?”
Bên trong truyền đến một tiếng thở dài sâu lắng.
“Tùy ngươi.”
–
Nhạc Hoa Tông, Lãm Nhạc Phong.
Nguyên Minh Tử cùng Tống Yến và phong chủ các phong giải quyết xong vụ việc Quy Nhất Phái, cường điệu nhấn mạnh vào bầu không khí mấy ngày gần đây trong tông môn, lấy ra một tấm thiệp mời đưa cho Tống Yến.
“Nửa tháng sau Thanh Nguyên Tông sẽ tổ chức một đại hội luận kiếm, toàn bộ kiếm tu trên Hạo Miểu đều tới tham gia trò vui. Thanh Nguyên chưởng môn đưa thiệp mời đến chỗ ta, chỉ đích danh muốn ngươi đi bình xét, dẫn dắt hậu bối.”
Nói tới chỗ này, Nguyên Minh Tử còn đặc biệt quan sát nét mặt Tống Yến, thấy y không có phản cảm mới tiếp tục nói: “Ta biết từ xưa đến giờ ngươi không thích những việc này, nhưng đây là lần đầu tiên trong trăm năm qua Thanh Nguyên Tông tổ chức đại hội luận kiếm, rất có thành ý mà lấy ra một bí cảnh trong tông môn bọn họ làm sân thí luyện cho nhóm đệ tử, còn nói nếu ngươi nguyện ý đi chỉ điểm những đệ tử trẻ tuổi kia một phen, họ sẽ đưa Chu Quả tới làm tạ lễ.”
Bình luận