Chap 112: C112
Thời gian mười ngày trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã tới ngày tổ chức đại điển kết đạo cho Tống Yến và Thẩm Túc Chi.
Đã nhiều ngày, Nguyên Minh Tử tự tay quản lý mọi chuyện, cố gắng tạo cho sư đệ nhà mình một điển lễ chung thân long trọng khó quên, Thẩm Túc Chi cũng tham dự cùng chuẩn bị với Nguyên Minh Tử, hai người cùng chung mục đích khiến cho Tống Yến không thể động tay, bị hai người giữ ở Phù Trần Phong không cho làm việc.
Ngoài ra, gần như toàn bộ người quen tại Linh giới của Tống Yến và Thẩm Túc Chi đều tới đại lục Hạo Miểu tham dự đại điển kết đạo của hai người, trong lúc nhất thời đại lục Hạo Miểu trở nên cực kỳ náo nhiệt, thế trận lớn như vậy không khỏi làm các tu sĩ ở Hạo Miểu cũng tự hào lên.
Thấy không, tu sĩ lợi hại như vậy là người phi thăng từ đại lục Hạo Miểu chúng ta đó.
Đại điển kết đạo được tổ chức ở quảng trường trong Nhạc Hoa Tông, ngoại trừ người Linh giới thì nhân vật có thân phận danh dự ở khắp đại lục Hạo Miểu đều nhận được thiệp mời, sôi nổi đẩy lùi công chuyện trong tay quay sang chuẩn bị lễ lớn mang tới Nhạc Hoa Tông, ngay cả Ma giới cũng không ngoại lệ.
Mấy ngày trước Ma giới lại thay đổi Ma Tôn, mọi người cho rằng bọn họ bận việc của mình thì sẽ không rảnh chú ý chuyện bên ngoài, không ngờ Ma giới cũng có thiệp mời, còn tặng lễ vật tới Nhạc Hoa Tông.
Lại nói tiếp, chuyện này vẫn là mấy ngàn năm mới có, tu sĩ chính đạo và Ma tu đứng chung một chỗ lại không nhào lên đánh nhau, nhưng nghĩ kĩ thì người kết đạo lữ với đệ nhất chính đạo hôm nay là Ma Tôn cũ của Ma giới, tình cảnh này cũng không quá kỳ quái.
Không thấy Ma Tôn tiền nhiệm của Ma giới đã chết từ lâu cũng tới tham gia đại điển sao?
Người chết cũng có thể sống lại còn có chuyện gì không thể làm được?
Chưởng môn Nhạc Hoa Tông – Nguyên Minh Tử mang vẻ mặt nghiêm túc, đứng ở trung tâm quảng trường cảm tạ các đoàn người tham gia điển lễ hôm nay, chưởng môn Nhạc Hoa Tông là ti nghi(*) chủ trì đại điển.
(*)Phiên âm của MC, mà tui thấy để MC hiện đại quá T__T
Sau khi cảm tạ, giờ lành rất nhanh đã đến, thời điểm phía trước xuất hiện hai người mặc hỉ bào, mọi người không khỏi thở nhẹ lại.
Thẩm Túc Chi mặc hồng y đã quen thuộc rồi nhưng mà Tống Yến mặc hồng y thì vẫn là lần đầu tiên.
Chất liệu màu lửa đỏ chạm lên da thịt tuyết trắng của y, gương mặt không còn lãnh đạm như thường ngày mà mang theo ý cười nhàn nhạt hiếm thấy, làm người khác không khỏi cảm thán băng giá cũng phải hòa tan.
Mọi tiếng bàn tán thì thầm không hẹn mà cùng im bặt, từng đạo ánh mắt dừng lại trên hai người ở trung tâm mang theo chúc phúc và hâm mộ, cùng nhau vây quanh đôi thần tiên quyến lữ.
Vài tiếng hót thanh thúy vang lên kéo dài, mấy con chim đẹp đẽ dị thường không biết từ nơi nào tới mang cái đuôi thật dài lướt qua mọi người, mỏ nhọn màu cam hé mở phát ra một tiếng lại một tiếng vui sướng hót vang.
Bình luận