Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 111: C110

Trước tường đá cao lớn đen kịt, một thân ảnh đĩnh đạc đứng đó dường như đang sững sờ.

Tống Yến mờ mịt nhìn xung quanh, ánh mắt xẹt qua khung cảnh có chút quen thuộc này dừng lại trên hàng rào sắt thô to.

Nơi này là… thủy lao của Nhạc Hoa Tông?

Sao y lại ở chỗ này?

Đang lúc Tống Yến nghi hoặc, trong thủy lao trống trải đột nhiên phát ra một tiếng cười khẽ cực nhỏ, khàn khàn lại vô cùng quen thuộc, mang đầy ý trào phúng, trong hoàn cảnh yên tĩnh này có vẻ vô cùng chói tai.

“Ngươi vậy mà vẫn còn mặt mũi tới gặp ta.”

Tống Yến kinh ngạc quay đầu nhìn lại, chợt thấy trước tường đá cách đó không xa có một bóng đen hình người, từ góc độ của y chỉ thấy được đó là một bóng dáng cao to cùng mái tóc dài hơi rối tung.

Y cực kỳ mơ hồ: “Tại sao ta không dám tới?”

“A.” Thân ảnh kia đứng thẳng dậy tức khắc đi về hướng y, dừng lại ở vị trí cách y một đoạn xa.

Lúc này Tống Yến mới có thể thấy rõ gương mặt của thân ảnh kia.

Ánh sáng loang lổ chiếu vào khuôn mặt nọ tạo thành mấy vệt nắng vàng đan xen chồng chất, trên gương mặt điệt lệ chỉ toàn là lạnh nhạt và lệ khí, dường như ngay giây tiếp theo là có thể trực tiếp bóp gãy cổ y.

Tống Yến sửng sốt theo bản năng lui lại một bước.

“Túc Chi?” Tống Yến mờ mịt, không rõ Thẩm Túc Chi đang chơi trò gì.

Vì sao hắn lại xuất hiện trong thủy lao của tông môn?

Vì sao Thẩm Túc Chi lại có biểu tình này?

Đúng lúc y còn đang khó hiểu thì người trước mắt đột nhiên tới gần một bước, trực tiếp túm lấy vai y.

“Ngươi làm cái ——”

“Huỵch.”

Lời còn chưa nói xong Tống Yến đã bị đánh lui mấy bước, lưng đập mạnh lên tường đá, cảm giác lạnh băng từ phía sau truyền đến làm Tống Yến theo bản năng nhíu mày, y ngước mắt vừa định nói chuyện thì bên tai đột nhiên cảm nhận được một luồng nhiệt khí.

Vành tai Tống Yến lập tức đỏ bừng, lông tơ tinh mịn lặng lẽ dựng đứng lên, trong đầu trống rỗng, lời đang đến miệng lập tức tan thành mây khói, không biết đã bay đi đâu.

Thẩm Túc Chi đẩy Tống Yến lên tường, cúi đầu áp sát vào tai Tống Yến thổi một hơi.

“Ngươi hại ta rơi vào bước đường này, sao có thể vô tư đến nhìn ta như thế hả sư tôn.”

Hai chữ sư tôn cuối cùng dường như bị hắn gọi trong sự dịu dàng lưu luyến.

Tống Yến mơ mơ màng màng.

“Ta hại ngươi khi nào?”

Thẩm Túc Chi khẽ cười một tiếng, rũ mắt đảo qua bờ môi nhạt màu và chiếc cằm trơn bóng của Tống Yến, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

Hắn gắng sức ngăn chặn xao động trong nội tâm của mình, nhẹ giọng nói: “Sư tôn, chuyện đã tới nước này mà ngài còn tới thủy lao gặp ta, chẳng lẽ là luyến tiếc đệ tử?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...