Chap 110: C109
Không bao lâu sau, chỗ ở của một đệ tử Nhạc Hoa Tông khác lại nghênh đón một vị khách không mời mà đến.
Đó chính là Tôn Thế Kiệt.
Từ lúc danh ngạch rơi vào tay Tôn Thế Kiệt, hắn đã thường xuyên tới trạm dịch hoàng thất, thỉnh thoảng còn mang theo vài thứ mới lạ cho các vị đệ tử Nhạc Hoa Tông chính là vì khiến cho mọi người quen mặt, lưu lại một ấn tượng tốt cho người Nhạc Hoa Tông, lót sẵn đường sau này.
Thật ra bây giờ tới tìm người Nhạc Hoa Tông với hắn mà nói cũng không có chỗ nào tốt, nếu có chỗ phạm sai lầm thì chính hắn sẽ tự mình hạ thấp ấn tượng trong mắt người khác, nhưng trong lòng hắn lại không nhịn được lần mất mặt kia.
Nhớ lại tên nam tử hồng y bộ dạng ưu dị phi thường kia vả mặt hắn ngay trên đường lớn, lửa giận của hắn tăng vọt hận không thể lập tức giáo huấn kẻ đó một trận nhớ đời.
Cho nên, dù biết như vậy không phải là tốt nhưng hắn cũng phải tới trước mặt đệ tử Nhạc Hoa Tông cáo trạng một chút.
Tôn Thế Kiệt mang theo lễ vật quý trọng tới bái phỏng vị đệ tử Nhạc Hoa Tông thích bánh hạch đào kia.
Vị đệ tử này họ Triệu, đã có đạo lữ, đạo lữ của hắn vẫn luôn muốn nếm thử chút món ăn Phàm giới, chẳng qua bởi vì tu vi không đủ nên tông môn không đồng ý cho nàng tới Phàm giới, nói vị đệ tử họ Triệu này thích bánh hạch đào cũng bởi do đạo lữ của hắn thích loại điểm tâm này thôi.
“Triệu sư huynh, mạo muội quấy rầy huynh.”
Tôn Thế Kiệt đặt lễ vật trong tay xuống, lần này vì để biểu thị sự thành tâm của mình nên hắn không mang theo thủ hạ mà đích thân mang đồ tới.
“Sư đệ có lòng.” Triệu sư huynh sang sảng cười, mời Tôn Thế Kiệt ngồi xuống.
“Ngươi với ta về sau là sư huynh đệ, không cần khách khí như thế.”
Tôn Thế Kiệt ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Triệu sư huynh, đầu tiên là nịnh nọt một phen, cuối cùng mới lộ ra mục đích chính của mình.
Nét mặt hắn có chút xấu hổ: “Thật ra, Triệu sư huynh, lần này ta tới bái phỏng là muốn xin lỗi huynh.”
Triệu sư huynh không hiểu ra sao: “Xin lỗi? Xin lỗi cái gì?”
“Triệu sư huynh, là như thế này.”
Tôn Thế Kiệt thở dài kể lể.
“Hôm nay ta muốn mua tặng cho Trần sư tỷ và huynh hai phần bánh hạch đào như một chút tâm ý, đúng lúc ta đến thì còn lại hai phần, vốn dĩ nên là một chuyện vui mừng, ai ngờ nửa đường lại nhảy ra một kẻ kỳ đà cản mũi đoạt lấy một phần bánh, chủ quán không chịu làm nữa cho nên ta chỉ có thể đưa phần điểm tâm kia cho Trần sư tỷ.”
Triệu sư huynh không phải nghe không ra ý tứ trong lời Tôn Thế Kiệt, chỉ là hắn không muốn nhúng tay vào việc ở Phàm giới nên cũng không có phản ứng gì lớn với lời này, nhàn nhạt nói: “Đồ ngươi mua, đưa ai đều là chuyện của ngươi, không cần đặc biệt tới nói cho ta.”
Tôn Thế Kiệt không ngờ Triệu sư huynh lại có phản ứng này, hắn nghiến răng tiếp tục thêm mắm dặm muối.
“Triệu sư huynh cũng biết, sư đệ là thế tử của Đông Lê Quốc, theo lý mà nói sẽ không có người tới đoạt đồ của sư đệ nhưng khí thế quanh thân người kia thoạt nhìn không giống bình thường, bình thường sư đệ cũng chưa bao giờ gặp qua người nào có khí thế như vậy, cho nên…”
Bình luận