Chap 109: C108
“Này tên kia, ngươi điếc à? Thế tử của chúng ta đang nói với ngươi đấy!”
Một gia đinh bên cạnh thanh niên mặc hoa phục thấy Thẩm Túc Chi mắt điếc tai ngơ lập tức chặn đường hắn, khinh bỉ nói: “Thế tử của chúng ta nói muốn mua hai phần bánh hạch đào cuối cùng này, thức thời thì giao lại phần điểm tâm trên tay ngươi rồi mau cút đi.”
Ngay cả một ánh mắt Thẩm Túc Chi cũng không thèm cho gã gia đinh cáo mượn oai hùm kia, thẳng thừng lướt qua gã mang theo suất bánh hạch đào tinh xảo đi về phía Tống Yến.
Ánh mắt chằm chằm sau lưng vừa rồi quá thô lỗ, hắn để Tống Yến ở lại chờ tự mình xếp hàng đi mua điểm tâm.
Thấy Thẩm Túc Chi không để mình vào trong mắt, nam tử mặc hoa phục chậm rãi nheo mắt lại lộ ra biểu tình bất mãn, lập tức khiến cho gia đinh bên cạnh hắn bồn chồn.
Gia đinh vừa lên tiếng khi nãy run lập cập, hung tợn trừng mắt nhìn Thẩm Túc Chi một cái.
“Ngươi biết thế tử của chúng ta là ai không? Thế tử chính là trưởng tử của Bình Lục Vương, cháu trai của đương kim Thánh Thượng, còn là đệ tử sắp đi cùng các vị tiên trưởng đến Tu chân giới tu luyện, thân phận tôn quý, không phải người mà ngươi có thể chọc đến đâu. Thức thời thì giao phần bánh hạch đào trong tay ngươi ra đây, đó là lễ vật thế tử chúng ta muốn tặng cho các vị sư huynh Nhạc Hoa Tông!”
Thấy Thẩm Túc Chi bị cản, Tống Yến đành đi tới muốn tìm hiểu thực hư:…
Gia đinh còn tưởng rằng Thẩm Túc Chi sợ rồi lập tức càng thêm kiêu ngạo, duỗi tay muốn đoạt lấy bánh hạch đào trong tay hắn nhưng không ngờ lại vồ hụt, người cũng theo đà lảo đảo về trước mấy bước, suýt chút nữa ngã sấp mặt.
“Đúng là càn rỡ!” Gia đinh thẹn quá thành giận.
“Ngươi dám không để thế tử cùng các vị tiên trưởng Nhạc Hoa Tông vào mắt!”
Nếu là người thường bị đổ tội lớn như vậy đã sớm kinh hoảng xin lỗi gã, đồng thời cung kính dâng hết đồ trong tay lên nhân tiện nịnh nọt một phen, nhưng mà Thẩm Túc Chi đương nhiên không phải người bình thường.
Hắn lạnh lùng nhìn tên gia đinh cáo mượn oai hùm kia một cái, ánh mắt lại xẹt qua nam tử hoa phục đằng sau khinh miệt cười một tiếng.
“Dù phần bánh hạch đào này vốn do ta xếp hàng để mua, vốn là đồ của ta, nhưng mà ngươi nói cũng không sai.”
“Đúng là ta không để thế tử của các ngươi vào mắt, kể cả người của Nhạc Hoa Tông, bọn họ mà dám ——”
Thấy bóng dáng Tống Yến xuất hiện trong tầm mắt, Thẩm Túc Chi khựng lại đầu lưỡi lập tức rẽ hướng: “Bọn họ mà bất mãn cứ việc tới tìm ta.”
Nói bậy về người của Nhạc Hoa Tông trước mặt Phù Hoa chân quân được người người kính nể, Thẩm Túc Chi tự nhận hắn vẫn chưa có lá gan đó.
“Khẩu khí thật là cuồng vọng.” Thanh niên hoa phục cười lạnh một tiếng, hất cằm lên.
“Thường dân ngu muội, e là ngươi không biết Nhạc Hoa Tông có ảnh hưởng thế nào với người thường như chúng ta còn dám đứng đây nói mà không biết ngượng, quả nhiên là không biết trời cao đất dày!”
Bình luận