Chap 108: C107
Một ngày nọ, Nguyên Minh Tử đột nhiên nhận được một phong thư.
Lúc trước khi Tống Yến rời đi, Nguyên Minh Tử từng lấy bảo bối cất đáy hòm ra để sư đệ mình cầm để khi y đến Linh giới thì lúc nào cũng có thể liên hệ với hắn.
Nhưng đã qua bao lâu như thế, ngoại trừ một tin báo bình an thì Nguyên Minh Tử cũng không nhận được tin tức nào khác, không tránh khỏi có phần lo lắng.
Cho nên lúc này hắn nhận được tin từ Tống Yến thì nhất thời cực kỳ kích động, lập tức phất tay cho Lâm Trọng bên cạnh rời đi, tự mình gấp gáp không chờ nổi mở thư ra.
Một lát sau, khóe miệng tươi cười của Nguyên Minh Tử cứng đờ.
Trong thư chỉ có ngắn gọn mấy câu lại khiến Nguyên Minh Tử bị đả kích nghiêm trọng, lật đi lật lại xem mấy lần mới không thể không tiếp thu sự thật này.
Hắn mệt mỏi xoa xoa mi tâm, vừa kêu Lâm Trọng ra ngoài lại gọi quay về, vô cùng đau đớn nói: “Ngươi tới ngoại môn tìm Lý chưởng sự một chuyến, để hắn xuống núi chọn mua đồ cần thiết cho việc cử hành đại điển kết đạo, dặn hắn nhất định phải mua đồ tốt nhất, còn có, bảo các đệ tử mấy ngày nữa phải lên tinh thần tu luyện cho tốt, đừng để Nhạc Hoa Tông mất mặt.”
Lâm Trọng nghe vậy có chút khó hiểu, lớn mật hỏi: “Sư phụ, người muốn cử hành đại điển kết đạo? Là vị nữ tu nào thế, sao đệ tử chưa từng gặp mặt?”
Nguyên Minh Tử bị hắn nói một câu tức giận đến thổi râu trừng mắt: “Nói bậy gì đó?! Ngươi dám đặt điều về sư phụ ngươi như vậy!”
Lâm Trọng cười hắc hắc, gãi đầu.
“Đệ tử đã nói mà, bình thường cũng không thấy người qua lại với vị nữ tu nào, vậy thì vị sư thúc nào muốn cử hành đại điển kết đạo thế?”
“Là Phù Hoa sư thúc của ngươi.” Nguyên Minh Tử rất là bất đắc dĩ.
“Phù Hoa sư thúc à, vậy thì đệ tử hiểu —— khoan đã, người nói ai?”
Lâm Trọng đột nhiên trừng lớn hai mắt, trong giọng nói tràn ngập không thể tin nổi.
“Phù Hoa sư thúc? Ngài ấy muốn cử hành đại điển kết đạo? Sư thúc sắp về rồi?”
Nguyên Minh Tử liếc Lâm Trọng một cái làm bộ thở ngắn than dài nói: “Nghịch đồ ơi là nghịch đồ, vi sư biết ngươi luôn luôn sùng bái Phù Hoa sư thúc nhưng không ngờ thái độ ngươi đối đãi với sư phụ ngươi khác hẳn thái độ ngươi đối đãi với Phù Hoa sư thúc như thế, vi sư đúng là uổng công thương ngươi ngần ấy năm.”
“Khụ khụ.” Lâm Trọng lấy lòng cười cười với Nguyên Minh Tử.
“Sư phụ, không phải là do đệ tử đã lâu không gặp Phù Hoa sư thúc hay sao, đột nhiên nghe người sắp về mới kích động một chút thôi. Trong lòng đệ tử, sư phụ ngài vĩnh viễn là lợi hại nhất.”
Nghe Lâm Trọng nịnh nọt xong, trong lòng Nguyên Minh Tử thỏa mãn không thôi.
Lâm Trọng là do hắn nhặt về Nhạc Hoa Tông từ nhỏ, được tự tay hắn nuôi lớn nên cũng xem như con trai ruột của hắn rồi, bình thường sẽ nói đùa vài câu không quá phận, ở chung khá thoải mái.
Bình luận